Rồi trước mắt, Rồi nhắm mắt (thơ)

19/12/202520:03(Xem: 4415)
Rồi trước mắt, Rồi nhắm mắt (thơ)
on tue sy
“Rồi trước mắt ngục tù thân bé bỏng
Ngón tay nào gõ nhịp xuống tường rêu
Rồi nhắm mắt ta đi vào cõi mộng
Như sương mai, như ánh chớp, mây chiều.”
(Tôi vẫn đợi – Tuệ Sỹ)
 
RỒI TRƯỚC MẮT, RỒI NHẮM MẮT
 
 
RỒI ta xả chấp giữa dòng
TRƯỚC phong ba đón rộp phồng hai vai
MẮT nhìn giải thoát không hai
NGỤC đen trí trá bi hài nắm cơm
TÙ gông không khởi oán hờn
THÂN gầy tắm pháp bôi trơn nhạc thiền
BÉ lòng chứa cả tam thiên
BỎNG da chưa thấm tháp phiền trược đau
 
NGÓN đùa theo nhịp vó câu
TAY niêm ấn quyết nhiệm mầu hào quang
NÀO còn lộng lẫy lồng son
GÕ kêu chiêm mộng chùa hoang chuông rè
NHỊP ngược xuôi lách suối khe
XUỐNG lên dòng mạch nung thề nguyện xưa
TƯỜNG che vách chắn bỡn đùa
RÊU rong tươi úa nắng mưa trải đường
 
RỒI ta bụi bặm về nguồn
NHẮM trời phương ngoại dặm trường mây trôi
MẮT nhòa đẩy hạt cát rơi
TA ôm lau sậy cất lời xôn xao
ĐI qua sông nhuộm nắng chào
VÀO hang phế tích nghêu ngao nỗi đời
CÕI trần vướng gót rong chơi
MỘNG vô biên vỡ đôi ngồi đăm chiêu
 
NHƯ nhiên thuyền ngược khuấy chèo
SƯƠNG khuya đọng mát cánh bèo cô đơn
MAI này một chuyến thượng sơn
NHƯ như vô ảnh, chập chờn vô tung
ÁNH vàng sáng ấm tưng bừng
CHỚP mi đã thấy triền thung trăng đầy
MÂY dừng phiêu lãng tan bay
CHIỀU nay thanh thoát sum vầy tiêu diêu.
 
Tâm Không Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/09/2014(Xem: 19418)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 15694)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 16425)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 17009)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17980)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 14614)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 23992)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 18713)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 17937)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 14063)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.