Quê Nhà (thơ của HT Thích Đồng Bổn)

18/12/202519:21(Xem: 4244)
Quê Nhà (thơ của HT Thích Đồng Bổn)
que huong vn-8

QUÊ NHÀ

Quặn lòng trở lại đảo quê nhà
Cây bàng cổ thụ vẫn chưa già
Tuổi đời mình nhìn lên tóc trắng
Mẹ theo về thành hũ tro ma.

Côn Đảo quê xưa thuở ấu thời
Trong ngủ mơ thấy cả cuộc đời
Có mẹ có cha cùng em nhỏ
Giờ còn ai nữa để cúng mời.

Nếp nhà xưa như vẫn hôm nào
Trải qua nhiều chủ nghĩ càng đau
Cảnh vẫn vậy mà người đâu tá
Hàng phượng già nay biến đi đâu.

Trường học xưa nay không còn nữa
Hóa chợ đêm rộng cửa vui chơi
Rêu thời gian đong đầy năm tháng
Cảnh cũ người xưa cũng xa thôi.

Ma Thiên Lãnh đường vừa trải nhựa
Cầu tàu xưa liệu sẽ lãng quên ?
Dinh Chúa đảo trở về nguyên trạng
Hàng Dương, Liệt sĩ mãi nêu tên.

Thương lắm yên bình đảo quê tôi
Những oan hồn nằm lại chơi vơi
Người sống không nhiều hơn số chết
Cho ngày nay đất nước an vui.

Về với đảo, thuở mẹ xuân son
Tro tàn nỗi nhớ vẫn chưa tròn
Biển đã hòa tan vào thân xác
Núi non ghi lại chẳng phai mòn.

Đem tro mẹ về thăm nhà cũ
Không gian ủ rủ khiến buồn lây
Thành Miên sừng sững ngay trước ngõ
Bạn nhỏ mấy người ai đến đây.

Thôi mẹ yên nằm chốn đảo xa
Cạnh Bà Phi Yến, những bạn già
Miếu An Hải làm nơi nương tựa
Vui cùng trăng gió hết phong ba.

Chiêu Đề 30/10/25
(Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)


que huong vn-3
xem tiep
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2014(Xem: 15989)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 17815)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 21011)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 15934)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 16232)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 19599)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 19072)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 16860)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 19780)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 15910)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi: