Nghe Mưa Nơi Này… (thơ)

01/12/202517:10(Xem: 3712)
Nghe Mưa Nơi Này… (thơ)


troi mua

Nghe Mưa Nơi Này…

 

Mấy hôm trời đổ mưa rào

Hàng cây trút lá khẽ chào tiết Đông

Giọt mưa tí tách bên song

Tiếng rơi êm tựa giấc nồng mẹ ru.

 

San Jose, ngày cuối thu

Mưa qua thung lũng sương mù giăng giăng

Chạnh niềm lữ thứ mênh mang

Nghe mưa gõ nhịp song lang ai hoài…

 

Quê nhà mưa lũ dằng dai

Đồng bào đối mặt “thiên tai ách nàn”

Cửa nhà làng xóm tan hoang

Đau thương mất mát, lầm than chất chồng.

 

“Năm Thìn bão lụt”, ngỡ xong

Ai dè Ất Tỵ gió giông tơi bời!

Miền Trung-Bắc, mưa trắng trời

Triều cường Nam bộ, lũ về Tây Nguyên.

 

“Tai trời ách nước” triền miên

Dân tình khốn khổ, oan khiên dập dồn

Lũ dâng tràn ngập thành thôn

Sông trào, núi lở, đất tuôn trôi dòng.

 

Bà con cả nước thắt lòng

Kiều bào hải ngoại dõi trông bần thần

Cùng nhau chia sớt khó khăn

Những mong vơi bớt chút phần tang thương.

 

“Lá lành lá rách” tựa nương

Năm châu kết nối đồng hương nghĩa tình

“Nhường cơm sẻ áo” hết mình

Người công người của dặm trình chung tay.

 

Ở đây lất phất mưa bay

Xót xa quê mẹ loay hoay đoạn trường

Nguyện cầu sớm dứt tai ương

Xin đừng mưa nữa, thê lương lắm rồi!

 

San Jose, 20/11/2025

Tâm Chơn


nha trang-25-11-25 (66)

 

THƯƠNG LẮM QUÊ NHÀ

 

Chớ bàn nhân hoạ với thiên tai

Giải pháp bây giờ là cứu ngay

Mưa lũ chưa nguôi cơn thịnh nộ

Xin đừng lần lựa đúng hay sai?

 

Quê nhà một dải Bắc-Trung-Nam

Hiện trạng tựa hồ ngựa bất kham

Núi lở, triều cường, cuồn cuộn nước

Giúp nhau cấp bách phải mau làm!

 

Đổ lỗi được gì, thêm đắn đo?

Kìa, trong biển nước, người co ro

Tiếng kêu khàn giọng, bao thây chết

Trước mắt cứu người, việc đáng lo!

 

Chung tay chia sẻ những tang thương

Người Việt cùng đau nỗi đoạn trường

Bởi, tại, do, vì… khoan thắc mắc

Quê nhà còn đó những tai ương!

 

Lũ rồi sẽ rút, dân ra sao?

Tan tác hết rồi, đọng nỗi đau

Thôi hãy vẹn tình cùng đất mẹ

Mắt nhìn nhắm-mở để thương nhau!

 

Rồi đây phải trái được phân minh

Thiên hạ từ lâu thấy huốt mình

Thầm lặng giúp dân, người một cách

Chẳng vì “sâu mọt” lạc niềm tin.

 

Đành rằng than trách bởi yêu thương

“Máu chảy ruột mềm” ai chẳng vương?

Chỉ nguyện tâm lành không gián đoạn

Cho tình “bầu bí” được miên trường.

 

San Jose, 25/11/2025

Tâm Chơn

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2020(Xem: 11613)
Đạo dạy “Sống là thuận thiên lập mệnh” Melbourne vừa nới rộng khoảng đường xa, Thì nghe tin lụt sạt lở chốn quê nhà, Bao thương cảm chợt tuôn dòng lệ nóng!
18/10/2020(Xem: 13378)
Chiều tà bên hiên vắng Ôm đàn nghe mưa rơi Ngu ngơ tìm tia nắng Nốt trầm gọi tiếng ơi...
17/10/2020(Xem: 12275)
Chợt thảng thốt nhận ra mình lạc lõng! Giữa biến động thế gian lắm nỗi bi ai Tuồng chính trị, đại dịch lại đến thiên tai, Chỉ phàm phu dân nghèo đang lãnh đủ?
16/10/2020(Xem: 11919)
Núi giận hờn rùng mình tạo nghiệp Nước cuốn theo đất sạt đá long Ùn về Sơn Thượng Huyền Không Dập vùi tịnh thất, tràn dòng hoa viên...
16/10/2020(Xem: 14867)
Con ngồi đây trong phút giây hiện tại, Giữa những hoang tàn đổ nát Dòng thời gian cũ vẫn còn đây Hình ảnh người xưa trong căn nhà ấy Hạnh phúc tràn đầy trong mái ấm tình thương
15/10/2020(Xem: 17340)
Xin gửi tặng độc giả xa gần hai bài thơ của nữ thi sĩ người Mỹ Louise Glück (1943-), vừa đoạt giải Nobel Văn chương, ngày thứ năm vừa qua, 08.10.20.
15/10/2020(Xem: 9597)
Hương ngàn thoảng ngát cả trời đông Vạn kiếp duyên vần đã thỏa mong Mở lối sông thiền yên tánh lặng Khơi dòng biển giác rạng tâm không
15/10/2020(Xem: 13659)
Miền Trung mưa gió tơi bời. Nước dâng ngập lối, cuốn trôi cửa nhà, Đập thủy điện, xả nước ra, Lũ chồng lên lũ, thật là hiểm nguy Xin hãy mở lòng từ bi, Chung tay góp sức, cứu nguy đồng bào.
14/10/2020(Xem: 12059)
Họa dập dồn, lũ dâng lụt lớn Tiếng kêu gào ai oán thê lương Xót xa dòng chảy vô thường Nhìn trông lưu thủy mà thương quê nghèo
13/10/2020(Xem: 17792)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ