Hận Sông Gianh (thơ)

08/10/202506:43(Xem: 3780)
Hận Sông Gianh (thơ)

song gianh

Hận Sông Gianh




Đây sông Gianh đây biên cương thống khổ
Đây sa trường đây nấm mộ dân nam
Đây giòng sông, giòng máu Việt còn loang
Đây cổ độ xương tàn xưa chất đống

Và còn đấy hận phân chia nòi giống
Và còn đây cơn ác mộng tương tàn
Và còn đây hồn dân việt thác oan
Bao thế kỷ chưa tan niềm uất hận

Ôi Việt Nam cùng Việt Nam gây hấn
Muôn đời sau để hận cho giòng sông
Mộng bá vương Trịnh Nguyễn có còn không
Nhục nội chiến non sông còn in vết

Đây sông Gianh nơi nồi da xáo thịt
Nơi sông Hồng tàn phá giống Lạc Hồng
Nơi máu hồng nhuộm đỏ sóng giòng sông
Máu nhơ bẩn muôn đời không rửa sạch.


Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy



song gianh

Lịch sử


Sông Gianh và Đèo Ngang là biểu trưng địa lý của tỉnh Quảng Bình. Phần thượng lưu sông Gianh có tên là Rào Nậy với những đặc điểm địa vật lý và địa chất dị thường của Rào Nậy - Hoành Sơn, một nhánh khác là Rào Son có động Phong Nha (Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, di sản thiên nhiên thế giới). Cửa sông có cảng biển gọi là Cảng Gianh.

Trong lịch sử, sông Gianh được gọi theo tên chữ là Linh Giang (chữ Hán: 𤅷江). Nếu đèo Ngang là ranh giới thời Đại Cồ Việt và Chiêm Thành sau khi người Việt giành được độc lập từ 939 đến năm 1069, thì sông Gianh là ranh giới thời Trịnh–Nguyễn phân tranh giữa Đàng Trong và Đàng Ngoài (1600-1774) với xung đột vũ trang gần nửa thế kỷ (1627-1672). Chiến trường chính là miền Bố Chính (Quảng Bình). Đèo Ngang gắn với huyền thoại "Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân" của Trạng Trình. Năm 1558, Nguyễn Hoàng, một danh tướng thời nhà Lê trung hưng, con thứ của Nguyễn Kim, sợ bị Trịnh Kiểm mưu hại, đã xin vào trấn thủ Thuận Hóa, mở đầu nhà Nguyễn sau này.

Trong cuộc chiến tranh Trịnh Nguyễn, quân Trịnh án ngữ ở đèo Ngang, nhưng thực sự ranh giới chia cắt Bắc - Nam của Việt Nam là sông Gianh từ 1627 đến 1774. Bờ bắc sông có chợ Ba Đồn là nơi quân Trịnh mua đồ ăn uống và trao đổi hàng hóa.

Vào tháng 7 năm 1885, vua Hàm Nghi, người bị Pháp phế truất vì thiếu cộng tác và đã phát động kêu gọi nhân dân khởi nghĩa, quân Cần vương lánh nạn ở thượng nguồn sông, một vùng hoang dã ò núi và rừng rậm. Chính ở đó, tại ngôi làng nhỏ Ò Vé, ông đã bị bắt vào ngày 2 tháng 11 năm 1888 và bị đày đến Algiers, nơi ông mất năm 1943.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/07/2019(Xem: 15453)
Hai cha con của nhà kia Một hôm cùng rủ nhau đi ra đồng Núi rừng đồng ruộng mênh mông Chàng con vui chạy vào vùng rừng xanh Bỏ cha đứng lại một mình.
04/07/2019(Xem: 9780)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Con vua thông thái kể chi Thông minh, học giỏi từ khi thiếu thời Thật là tuổi trẻ hiếm người, Vua cha dự tính truyền ngôi sau này.
03/07/2019(Xem: 17868)
Diệu vợi xa xôi ánh Đạo vàng Lòng ta quyết chí muốn tìm sang Cầu mong mau đến bên Bờ Giác Thoát khỏi trầm luân chốn điạ đàng Nào có hẹn đâu mà lá xanh
03/07/2019(Xem: 10774)
Cuộc đời bệnh tật chẳng chờ Phút giây chợt đến ai ngờ được đâu Sanh già bệnh tử là câu Tự mình thấu triệt rõ hầu tiến tu
03/07/2019(Xem: 11947)
" Tuổi đời mênh mông " ta chưa sống đúng ? Hư ảo lao xao ...chợt đến ....chợt đi , Mộng mị miên trường ...nắm bắt được gì !!!!! Chợt tỉnh thức ...nhìn sự vật thật khác . Từ Bi luôn sánh đôi cùng Tuệ giác, Niềm yêu thương với sự sống ...trào dâng Hiện tại lạc trú ....giây phút quý trân Cảnh hiện trước mặt một lần ...không trở lại ! Đạo như Ánh Sáng ...viên dung vô ngại Nghìn pháp môn ...vẫn rèn luyện Thân Tâm Lối về thênh thang ..thăm thẳm xa xăm Lợi lạc về sau ...vững vàng vượt thoát Tận dụng Giới, Định, Tuệ ... Niết Bàn sẽ Đạt
29/06/2019(Xem: 11405)
QUAY VỀ Đường về quê mẹ xa xăm Một ngày thương nhớ, mười năm mong chờ Tim nhoi nhói bóng nhạt mờ Bước chân bỏ nẻo giang hồ trở quay.
27/06/2019(Xem: 15979)
Trăm Câu Hiếu Hạnh (Tặng chị Bùi Thị Đề, ngày chị thọ tang thân phụ.) Rưng rưng nến lệ nhỏ tràn Khói hương quyện mối tâm tang thở dài. Đón cha: gỗ ướp thi hài Phủ thân con: áo sô gai lạnh đời. Mầu liễn đối treo nơi nhà cũ, Vách tường xưa nhớ chủ đeo tang.
25/06/2019(Xem: 14060)
Có đôi lúc nửa đường ...dừng chân bước Ngơ ngác nhìn ...đã đúng dấu chân xưa? Độc hành ...độc bộ từ sớm đến trưa, Kinh sách nặng ....vì lòng tham chất chứa !
24/06/2019(Xem: 26465)
Nhận được tập thơ VỀ NGUỒN, tập thơ thứ 7 của thầy Minh Đạo gởi tặng, tôi rất thích vội ghi ngay vài cảm nhận về cách nhìn những hiện tượng trong đời sống qua thiền vị mà Thầy đã thể hiện trong tập thơ. Tiện đây tôi xin giới thiệu vài nét về Thầy, mặc dù biết ý Thầy thích sống lặng lẽ, không muốn nói về mình… Trong lĩnh vực thư pháp (chắc nhiều người đã biết), thầy có phong thái riêng, với nét bút bay lượn đặc trưng không lẫn với ai cả… Trong hội họa với trên 100 bức tranh còn lại trong không gian tĩnh lặng nhà Thầy sau những lần triển lãm và hình như Thầy chuyên vẽ về thủy mặc, có phong cách nhẹ nhàng, uyển chuyển…Còn trong lĩnh vực thi ca Thầy viết nhiều đề tài, đa số theo thể thơ Đường luật …
23/06/2019(Xem: 11554)
NHỚ MỘT CUNG ĐÀN. Chạnh nhớ về Minh Hồ, Minh Đăng, Mai Quang Trí, Bao năm xuôi ngược quê người Mấy mùa sương tuyết phận đời pha phương Qua rồi cái thuở nhiễu nhương Se lòng hạt bụi còn hương quê nhà.