Chiếc mặt nạ đang mang (thơ)

16/09/202519:36(Xem: 4467)
Chiếc mặt nạ đang mang (thơ)

 chiec mat na

 


Chiếc mặt nạ đang mang 




Đừng sợ bị đánh giá cô độc hay yếu đuối ! 

Thoát ra khỏi vai diễn, 

tự mình tìm lấy con đường 

Khi bước vào tu tập, 

dù sống trong đời thường 

Hãy nhắc nhở mỗi người đều mang một ẩn sĩ !



Đó là phần khao khát, tĩnh lặng đầy tuệ trí 

Cũng tương tự “ cái bóng “ được che giấu, ít lộ ra 

Và chính vì bị đẩy vào trong, 

càng  bị đè nén, càng thôi thúc ta 

Mang nhiều mặt nạ xã hội  

như trưởng thành toàn vẹn ! 



Rằng tài năng đã phát triển, không bị kìm nén 

Không muốn thừa nhận lòng tham vẫn ẩn sâu

Cái mà ta không dám cho người biết, 

sẽ nguy  hiểm , bùng nổ không lâu 

Hãy buông bỏ vài mặt nạ đang đeo, 

tự mình nhìn vào phiền não ! 



Người  thật sự có trí tuệ , không vọng tưởng ảo ! 

Thường  khiêm nhường, quán  sát nội tâm 

Giữ cho ngọn lửa chân thành 

hóa sáng thành lời trì âm 

Khi dừng bước giữa chơi vơi, 

sẽ vận dụng mọi chuyển hóa ! 



Hạt mầm yêu thương làm tăng nhân cách, 

khiến rơi rụng từng chiếc mặt nạ ! 

Đối diện cái bóng

 là cửa ngõ dẫn đến trưởng thành 

Thế giới không đáng sợ 

mà do cái bóng thúc đẩy  âm thầm 

Hãy nhận diện, sáng tạo lại niềm 

 vui, tâm từ để tích hợp phần thật !



Huệ Hương 

 

🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️




Chỉ là tên gọi 

Vật dụng, cá nhân, bối cảnh đều có một tên gọi 

Chỉ đơn thuần là thuật ngữ  để nhận dạng thôi 

Nhưng con người lại dùng để ví von

gán cho nó ý nghĩa sâu xa, cao vời 

Hoặc hàm chứa vài bài học đạo lý 

Thơ ca văn chương lại bổ túc vài điều thú vị 

Ví cuộc nhân sinh như những giai đoạn uống trà 

Lần đầu tiên, lần thứ nhì , lần thứ ba 

 Lúc trẻ , trung niên, khi đến tuổi hạc 

 Lúc” nóng", lúc "nguội", lúc "đậm", lúc "nhạt"

Đều có hương vị riêng, tùy theo cách rót, cách pha 

Cách cảm nhận người uống theo mỗi  tâm trạng mà 

Bình thường là bản sắc. 

Đắng chát là quá trình. Hương thơm là quà tặng.

Còn học thêm được 

sự khiêm tốn và chân thành sâu lắng! 

Chỉ là tên gọi, nhưng vào lúc tĩnh tâm 

Quán  chiếu , chiêm nghiệm thu nhập  âm thầm 

Và truyền tải  cảm xúc một cách tinh tế. 

Chỉ là tên gọi, nhưng hiểu sâu sắc không dễ 

Trong cay đắng có hậu ngọt dịu dàng 

Trân trọng từng khoảnh khắc, 

khéo léo phối hợp nhẹ nhàng 

Lòng người sẽ an yên. 

thấu hiểu được vẻ đẹp thế giới và nhân loại 

Huệ Hương 

 

🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️


Có những ranh giới mong manh …

Trong thực tế , vài tình huống khi giao tiếp,  

Đã chạm vào những ranh giới mong manh 

 Giữa tự ái và tự trọng 

lại đồng hoá khó thể hiện giá trị bản thân 

Mà cách sống thì không ai giống ai cả 

Nếu không vững nền tảng tự tin nội tâm sẽ hậu quả 

Vì không ai có thể nhìn thấy một viên ngọc nằm sâu

Khi viên ngọc ấy không tự mình lấp lánh sắc mầu 

Làm sao người khác sẽ phát hiện ra năng lực ấy !

Và ranh giới giữa 

“khiêm tốn và thu mình lại” cần được thấy !

 Khiêm  tốn quá mức có thể trở thành người vô hình

Xã hội hiện nay áp lực…

 phải cho người khác biết mình

Khiêm tốn là biết rõ mình giỏi , yếu ở đâu, 

và đủ can đảm để chia sẻ điều đó với người khác. 

Không vì khoe khoang, 

mà vì trách nhiệm phải hoàn tất!

Lại có hai kiểu người phát triển theo cách riêng 

Mô thức phát triển (growth mindset)

và người có mô thức đông cứng (fixed mindset) tự nhiên 

Sức mạnh của thái độ, mọi hành vi đều có mục đích

Ánh sáng vẫn phải toả ra, 

ranh giới mong manh… đừng bị choá mắt !

Huệ Hương 

 

🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️

 

Khi vẫn còn là …con người.    



Chưa là Thánh, 

còn là con người vẫn còn lệ thuộc 

Vào hoàn cảnh xã hội, cảm xúc, nghiệp duyên 

Dù tri thức uyên thâm nhưng tâm lý vẫn khó an yên 

Vẫn có những bóng tối : lo âu, sợ hãi , so sánh 

Còn là con người rất dễ bị tổn thương theo bản tánh 

Nên những lời phê bình cần biết dựa tiêu chuẩn gì 

Nên cần kỹ năng truyền đạt phải thêm chút từ bi 

Không cứng nhắc khi phán xét, chê trách người khác 



Bằng ánh mắt , nụ cười, 

lời nói chân tình sẽ ảnh hưởng sâu sắc 

Sẽ hóa giải mọi gò ép, mở rộng tầm nhìn 

Đặt trọng tâm vào việc tự soi lại mình 

Nên tri thức, đạo đức 

lại song hành …lòng  tha thứ 



Tỏa sáng qua giao tiếp,  dựng lại giá trị  hành xử 

Vượt đám đông, lời phê bình giúp ta gặp lại nhân gian 

Những vòng trói buộc tâm hồn, cần phải hòa tan 

Làm cho  xung đột va chạm 

giữa truyền thống, tôn giáo, hiện đại được tháo gỡ , 



Khổng Tử lời khuyên  để đời , nên tự mình nhắc nhở 

“ Quân  tử cầu ở mình, tiểu nhân cầu ở người.”

Tự nhận diện , chuyển hóa bản thân chớ biếng lười 

Lời phê bình giúp mình sáng hơn, hiểu sâu tâm lý học 



Nền tảng Phật giáo cốt lõi “ Tâm là gốc “

Chọn lọc lời phê bình 

mới quyết định ai , ta sẽ trở thành

Bao dung, công bằng, nuôi dưỡng thiện lành 

Sau mỗi lời phê bình, 

nhận ra đâu là cảm xúc, lý trí 

Có đôi lúc , cần kiểm soát lời phê bình thật kỹ 

Phàm tâm, là con người …vẫn còn ganh tỵ 



- Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2014(Xem: 18531)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15817)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15173)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 20825)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 22420)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 14885)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 15262)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
13/01/2014(Xem: 19329)
Mỗi sáng tôi thức dậy, Ra thăm khu vườn tâm, Tưới cây và nhổ cỏ, Cho khu vườn tươi xanh.
13/01/2014(Xem: 18370)
Nếu Không Còn Ngày Mai Thích Tánh Tuệ Giả dụ ngày mai.. tôi bỏ tôi Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi.. Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản Hay ngoảnh nhìn sau.. lệ tiếc đời ?
06/01/2014(Xem: 20073)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !