Đường lên Đồi Trại Thủy

14/09/202507:20(Xem: 5073)
Đường lên Đồi Trại Thủy

doi trai thuy (1)

doi trai thuy (2)
Đường lên Đồi Trại Thủy

 

 

Đường gập ghềnh sỏi đá

Lên đồi vắng đìu hiu

Năm mươi năm chuyển hoá

Đón rằm đã phẳng phiu

 

Ô hay, Đồi Trại Thuỷ…

Góc phế tích điêu tàn

Bóng nâu sồng lầm lũi

Pháp đăng vẫn sáng vàng

 

Bánh lăn vòng hoan hỷ

Qua nẻo lối bình yên

Xuống lên theo dòng chảy

Tuỳ thuận trôi theo duyên

 

Cờ vui phơi nắng chói

Hoa lá rộn tiếng cười

Trăng soi con đường mới

An khương với đất trời

 

Vườn thiền xanh một cõi

Nương tựa bóng kim thân

Như chưa hề già cỗi

Nhịp vần rộn trang văn

 

Thời kinh vang tịnh thất

Giữ hồn qua nắng mưa

Giữa thế thời được, mất

Nghe rền tiếng chuông xưa...

 



Sơn môn

 

Lối mòn trườn qua núi

Bình minh tiễn hoàng hôn

Sương tan trên đầu cỏ

Nắng sưởi vách rêu hoang

 

Nghe thì thầm sỏi đá

Cội xưa vặn thân già

Mái dột vui vay trả

Hoang liêu cũng là nhà

 

Chuông còn treo hóng gió

Giọng ngân vẫn chưa khàn

Ru đời trôi dưới phố

Đọng u uẩn hợp tan

 

Người rong chơi phương ngoại

Kẻ ở lại giữ hồn

Khẩy cười cuộc thắng bại

Thơ gieo vẫn đầy tròn

 

Cây cao vui gió lộng

Bóng mát toả lối xưa

Sơn môn đâu tĩnh động

Mà hỏi mất hay chưa?

 

Phật trăm năm tĩnh toạ

Hoa vẫn nở ngoài thềm

Bướm ong trêu khách lạ

Khuya sớm đón êm đềm

 

Im lìm khung cửa sắt

Bất động chữ Vạn duyên

Hương ưu đàm còn ngát

Thuỷ chung một cõi Thiền.

 

 

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


doi trai thuy (4)
doi trai thuy (5)doi trai thuy (6)doi trai thuy (7)doi trai thuy (8)doi trai thuy (9)doi trai thuy (10)doi trai thuy (11)doi trai thuy (12)doi trai thuy (13)doi trai thuy (14)doi trai thuy (15)doi trai thuy (16)doi trai thuy (17)doi trai thuy (18)doi trai thuy (19)doi trai thuy (20)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 18975)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25554)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 14179)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14446)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14917)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18476)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20279)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24944)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12848)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 23774)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...