Khúc Tự Tình Tháng Bảy (thơ)

26/08/202507:36(Xem: 7715)
Khúc Tự Tình Tháng Bảy (thơ)
Muc Kien Lien-1

KHÚC TỰ TÌNH THÁNG BẢY


Tháng bảy thiêng liêng đã trở về
Hồi chuông hiếu hạnh vọng sơn khê
Hỡi ai lưu lạc mau dừng bước
Cùng thắp nghĩa ân giữa cuộc đời!


Hồng ân Tam bảo sáng soi đường
Cha mẹ thâm ân chốn tựa nương
Sư trưởng ân sâu truyền đạo lý
Ân dày đất nước giữ biên cương.

Tháng bảy thu về gió hắt hiu
Vu lan gợi nhắc những thương yêu
Công cha nghĩa mẹ như trời biển
Vẫn mãi ngân vang khúc “chín chiều”…


Cội nguồn Lạc Việt tự ngàn xưa
Hiếu đạo dư hương ngát bốn mùa
Hoà nhịp Vu lan nơi Phật tự
Như cây sinh trưởng gặp trời mưa.

Tháng bảy Vu lan thổn thức lòng
Cù lao chín chữ trả chưa xong
Mẹ cha chừ hoá làm mây trắng
Niệm hiếu nghẹn ngào gởi cõi không.

Là con đất Việt nhớ đừng quên
Đời-đạo nghìn năm chung gốc nền
Báo hiếu báo ân là lẽ sống
Đưa người lữ thứ vượt chông chênh.

Tháng bảy tặng nhau một đoá hồng
Cài trên ngực áo giữa tim nồng
Suối nguồn vô tận tình cha mẹ
Che chở đời ta trước bão giông.


San Jose, mùa Vu lan 2025
Tâm Chơn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 13177)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 16992)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 17830)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 15155)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 14546)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 14064)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 12147)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 12053)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15665)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18958)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng