Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

26/08/202507:05(Xem: 4631)
Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

thoi au tho-2

Nỗi Cô Đơn
của Thời Thơ Ấu.

Bảy lăm là năm tôi lên tám,
Cách mạng về, ba mạ khổ đau,
Bởi vì của cải còn đâu,
Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !

Từ ngày ẩy, Mẹ không cười nữa
Biết làm sao nuôi đống con thơ ?
Trở trăn suy nghĩ từng giờ,
Tương lai sáng lạng, giờ đây chết chìm!

Một ngày ấy, Mẹ lo lắng hỏi
Nếu sinh ra trong cảnh bần hàn,
Thì con nghĩ phải làm sao,
Vừa không chết đói, vừa đi đến trường?

Tôi không hiểu những câu Mẹ hỏi,
Những lời kia hết sức lạ lùng,
Gia đình nhàn nha,̃ ung dung,
Của ăn, của để bao giờ mới vơi?

Nhưng tôi hiểu, Mẹ đau đớn lắm
Cùng bao nhiêu lo lắng, muộn phiền.
Cha Mẹ buồn - tôi lặng im,
Và tôi đã mất nụ cười trẻ thơ.

Lên mười tuỗi, gia đình sa sút,
Mẹ và Cha, tóc bạc thương con.
Quyết định mình hết "Chim Non"
Vì tôi đã hiểu nỗi lòng Mẹ Cha.

Từ ngày ẩy tôi thành "Người Lớn",
Tuổi Ấu thơ giờ đã không còn.
Mong sao Cha Mẹ của con,
Giảm đi chút ít muộn phiền sầu lo.

Mẹ ơi, câu hỏi hai năm trước,
Đây là câu giải đáp của con,
Nếu sinh trong cảnh nghèo son,
Thành Công con gắng ở trong sức mình

Lời hứa ấy con luôn gìn giữ,
Cho đến khi hơi thở cuối cùng.
Mười tuổi ở với "Cô Đơn",
Say sưa "Học Tập", theo con mỗi ngày.

Bạn Thân "Duy Nhất" nhu mì ,
Là Cây Phượng Vĩ trên đường con đi,
Từ nhà mình đến trường thi,
Đó là lối nhỏ đưa con vào đờ́i!

Mùa Xuân lá phượng đâm chồi,
Mùa Hè hoa nở mây trời đỏ say ,
Mùa Thu lá rụng heo may,
Mùa Đông run rẩy cành này khẳng khiu.


Hình ảnh Bốn Mùa Phượng Vĩ,
Là Kỷ Niệm Con Rất Quý,
Tất Cả Cô Đơn bỡ ngỡ,
Nho Nhỏ Trong Tuổi Ấu Thơ,
Con luôn Tự Nguyện Chịu Đựng
Để đổi lại sự Vui Mừng
Để làm Khô những Giọt Lệ
Biến Đi trong Mắt Cha Mẹ
Để những Nụ Cười Hạnh Phúc
Có thể nở trọn trên môi
Cha Mẹ Thương Yêu Của Tôi!


Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.
Chỉ Là Món Quà Quý Báu,
Của Một Em Bé Ngây Ngô,
Có Một trái tim hiếu thảo,
Dâng lên cho Cha Mẹ Mình.
Chỉ Là Đơn Giản Thế Thôi,
Chuyện đây đã kể xong rồi
Thân Chào Các Bạn Của Tôi!


Thơ của Như Nghĩa Trần Thị Ngọc Bích
̀ (Paris - 11/05/2014)



***

La solitude de mon enfance
Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.



Depuis l'âge de 8 ans,
Je n'avait plus le parfait sourire d'un enfant,
En voyant la douleur de mes parents.


Depuis l'âge de 10 ans,
J'ai décidé de devenir plus grande,
C'est à dire que j'ai perdu mon enfance,
Pour diminuer la douleur de mes parents.


A partir de ce jour,
J'ai vécu dans la solitude,
Il n'y avait que des études
Qui m'accompagnaient chaque jour.


Mon seul unique ami,
C'était un flamboyant arbre
Qui se trouvait sur la route
De ma maison à mon école,
Le chemin de mon enfance.


Les petits bourgeons de printemps,
Les flamboyant fleurs d'été,
Les feuilles mortes d'automne,
Les branches fragiles d'hiver,
Sont des photos de mon enfance.


Toute la solitude de mon enfance,
Je supportait avec grâce,
Car celà était un cadeau d'un enfant,
Pouvait offrir à ses parents,
Pour qu'ils puissent sécher leurs larmes,
Et trouver le parfait sourire des parents!

Nhu Nghia Tran Thi Ngoc Bich


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2014(Xem: 21024)
Cuộc đời sóng vỗ Đại đao Lời cha dạy bảo, con nào có quên Người cha đức rộng lại hiền Ân cần dạy bảo, khuyên người hồi tâm Tiền tài danh vọng chẳng cần Quyết noi gương Phật độ lần chúng sanh Hào quang tỏa sáng xung quanh Hiện thân Di-Lặc cứu đời độ nhân Tọa thiền phóng điển An lành Như như bất động, bóng Người từ bi
06/09/2014(Xem: 15213)
Ra vào cửa Phật cầu tỉnh ngộ Hiểu rõ chân tình thân tứ hải Đất, nước, gió, lửa đúc kết lại Vạn vật vô thường không quản ngại Phật pháp Như Lai nói chẳng sai Nước mưa một vị một không hai Hiểu được vô thường tâm chẳng ngại An nhiên tự tại chẳng bận ai
06/09/2014(Xem: 18288)
Tên thật : Nguyễn Kim Long Tên trong thơ : Nguyễn Thanh Tâm (Mặc Phương Tử) Nguyên quán: Đồng Sơn, Gò Công, Tiền Giang Sinh năm 1952, về sau còn 1956. Xuất thân từ gia đình làm nông Lưu lạc đến Sàigòn, quận 4 từ năm 1964. Đi học trường tiểu học Nguyễn Thái Học, Q.1, Saigon. phụ gia đình bán nước mía, bánh cam, chuối chiên, để tạm sống trong thời nhiễu loạn.
06/09/2014(Xem: 20577)
Thân con từ cội Bồ Đề Nổi trôi, trôi nổi bốn bề biển khơi Trùng dương sóng nỗi dập vùi Bao phen thoát nạn, quên ơn Mẹ hiền Bụi trần ám nhiễm si mê Quên lời Mẹ day tu nhiều càng si Cầu tinh tấn, sanh si mê Cầu Hỷ xả, thêm sân si Thuận cảnh quên ơn, Nghịch cảnh oán phận Sân si tham đắm bụi trần
06/09/2014(Xem: 16752)
Trung thu trăng sáng tuyệt vời Nhưng mà cũng chỉ trăng đời mà thôi Trăng đời khi đổi khi dời Khi trong khi đục như đời trần gian Còn trăng trí tuệ PHẬT ban Hào quang chiếu tỏa muôn ngàn đại dương
06/09/2014(Xem: 18638)
Hoa lửa gợn hương trầm Gió Pháp dệt tơ hương Đèn bạc nạm Long Lân Qui Phụng Gấm vàng che rợp sắc Hoàng Vương Cung Vua A-Xà-Thế Rộn nghi lễ cúng dường Hoa lửa Hoa đăng vạn ánh Kính dâng lên Đấng Pháp Vương
05/09/2014(Xem: 16785)
Người ngồi im lặng nghỉ suy Có nghe tiếng sóng rào rì vọng vang Trùng khơi biển nước mênh mang Sóng lòng Ta dậy hân hoan nỗi niềm !
05/09/2014(Xem: 24968)
Còn đây của báu trong nhà Không là ngọc bảo, không là hoàng kim Bình thường chiếc áo tràng lam Mà sao quý vượt muôn ngàn ngọc châu! Những năm cầu thực dãi dầu Sớm mai tụng niệm, đêm thâu mật trì Dòng đời mãi cuốn con đi Về nương chốn tịnh có Thầy, có Ôn… Kinh truyền ban phát khuyên lơn
04/09/2014(Xem: 20574)
Nghe chuông chùa Thiên Mụ Áp tai nghe tiếng ngân rền Âm ba vi diệu mật truyền thiên thu Đẩy xua tạp nhiễm uế ô Cho tâm thanh thản, cho ngu si tàn Hỉ nộ ái ố tiêu tan Và bi dục lạc tan hàng chạy đi Lắng nghe chuông vọng ầm ì Muốn hòa vào gió mà bay tức thời Mà thôi, ở là mà chơi Hồng trần duyên nợ có người đang trông Bước ra nhẹ bổng bềnh bồng Gom về âm sắc chuông đồng Huế xưa!
04/09/2014(Xem: 15323)
Bồi hồi hoài niệm quê xưa Thùy dương cát trắng bốn mùa gió hoa Hương trinh bạch mê hồ ca Dấu chân bộ lạc đường xa lạy về...