Tứ cú lục bát "SEN"

11/08/202506:29(Xem: 5342)
Tứ cú lục bát "SEN"


sen-1

Tứ cú lục bát "SEN"

 

RÁC & HOA

Trải từng dòng chữ dưới chân

Xin đừng xả rác một lần đi qua

Đi qua rác đã thành hoa

Đi về thấy nở mấy tòa sen thơm!

 

ĐỒNG HỒ

Hôm nay tròn đã thay vuông

Hoa sen tỏa ngát ao bùn hương bay

Treo lên cho biết tháng ngày

Canh giờ hít thở, phút giây yên bình.

 

THƠM

Thiện hiền thơm ướp đôi tay

Ngắm hoa sen giữa vũng lầy nở ngoi

Cùng ông, cháu sẽ nhìn đời

Trải lòng mà sống nên người thanh lương.

 

PHỤNG

Phụng hoàng đậu nóc Gác Vàng

Cất cao tiếng gáy rung vang núi rừng

Điêu tàn thoáng chốc thịnh hưng

Hồ im nước lặng nở bừng hoa sen.

 

LƯU

Nay còn lưu chút bóng hình

Mai về vô ảnh thinh thinh chuyển dời

Sen tàn vừa một cánh rơi

Hứng ôm nắng gió ai cười hồn nhiên.

 

NỞ

Đỏ xanh vàng tím lam hồng

Đường trần in dấu nâu sồng du tăng

Đêm dài vàng vọt con trăng

Hồ đen đúa nở một cành sen thơm.

 

VU LAN

Hoa thơm cung kính hai hàng

Chắp tay sen nở đạo tràng nam mô

Nhạc thiền hòa nhịp cùng thơ

Tâm thành gửi gắm vào giờ báo ân.

 

VŨ ĐIỆU

Mênh mang hương sắc diệu huyền

Nhẹ nhàng nhịp bước hoa sen thoát phàm

Xoay đều vần vũ vàng xanh

Đỏ cam uyển chuyển lá cành kết giao.

 

LIÊN ĐÀI

Xin ngồi đưa đón chân em

Từ sâu hầm hố bước lên lối dài

Từ nhầy nhụa bước liên đài

Từ gai góc bước gấm hài êm chân.

 

NGOI

Em quỳ rạng rỡ nét vui

Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn

Chắp tay tâm sáng diệu thường

Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua.

 

ĐỆ TAM TỔ

Oan khiêng nghiệp chướng đây rồi

Gánh mang tiếng xấu với đời uế ô

Sen vàng ngoi giữa bùn nhơ

Thiền sư tự tại giữa ngờ với nghi.

 

BỬU ĐIỆN

Toà sen thanh tẩy bụi trần

Thân quang rạng rỡ, Thánh nhân rạng ngời

Diệu âm rung cõi trời người

Đạo tràng thanh tịnh dâng lời hỷ hoan.

 

SÂN

Kể từ thúc liễm ăn năn

Sớm mai mở cửa ngắm sân nắng vàng

Hôm qua rêu rác phũ phàng

Nhiệm mầu sen nở trang hoàng tâm tư.

 

BỒ TÁT

Dương chi tịnh thuỷ suối nguồn

Tầm thanh cứu khổ tình thương dạt dào

Liên đài thánh tượng trên cao

Độ sanh linh ứng nhiệm mầu Quan Âm!

 

HÌNH BÓNG

Sen thơm nở dưới trăng rằm

Thấm nhuần diệu pháp, trong ngần ý thơ

Hình xưa bóng cũ bên hồ

Bùn sen cửa Phật, đậm mờ sắc không...

 

VIẾT

Sen thơm nắng hạ quê mình

Người khuân đá viết nên tình thâm sâu

Khi tựa gối khi cúi đầu

Từ Đông thấy Phật nhiệm mầu sang Tây.

 

CHÙA

Hôm kia cổng mở lại gài

Chùa thầy ngan ngát sen lài thiêng liêng

Đến thì nhớ, về lại quên

Đánh rơi pháp nhũ bên thềm giếng sâu.

 

GIẤC MƠ

Mẹ về đứng đó bóng tiên

Sen thơm gợi ý mắt hiền hỏi han

Con reo vui giữa mơ màng

Mà sao tỉnh giấc hai hàng lệ sa.

 

CÒN

Hầu bên Mẹ đã có Con

Búp sen cung tiễn hương hồn nhẹ bay

Mẹ luôn còn ở nơi này

Trong dòng huyết mạch ắp đầy nghĩa ân.

 

CHẮP TAY

Quay về hỏi đường chỉ tay

Nghiệp duyên còn, hết, mỏng, dầy, kiết, hung

Chỉ tay lại rối chập chùng

Chấp tay sen búp, thôi ngừng hoang mang,

 

GẶP SEN

Hữu duyên tôi ghé tình cờ

Gặp hồ Sen nở đầu mùa hồng tươi

Tiểu đình bóng mát nghỉ ngơi

Cùng sen tôi nở nụ cười chào nhau!

 

 

BÊN HỒ

Dừng chân im ngắm hồ sen

Thấy hoa bung nở mà quên nẻo đường

Sắc hương thanh thoát trên bùn

Bên dòng pháp nhũ mõ chuông dặt dìu.

 

sen-2


SEN VÀNG

Ta còn đủng đỉnh bước đi

Thấy sen dâng Phật, gặp Thầy cho kinh

Đêm xưa thiền quán một mình

Đầm đen động đậy lung linh sen vàng.

 

SEN LÒNG

Ngắm nhìn khoảnh khắc lặng câm

Hồng vàng sóc vọng Trăng Rằm sáng soi

Đẹp chưa Tâm Đạo giữa Đời

Xinh chưa Sen nở lòng người hân hoan.

 

TRƯỚC HOA

Bồi hồi đối cảnh đầm sen

Ngát thơm hương đạo thiêng liêng ngày mùa

Góc xa nương bóng sân chùa

Trước hoa ai lại hững hờ, vô tâm?

 

DƯỚI CẦU

Quay về nghiệp cũ ăn năn

Qua cầu phía trước thiện lành sạ gieo

Khó đi Mẹ dắt con theo

Sen hồng nở rộ hoa bèo sinh sôi.

 

THƠ

Có thơ vui với tuổi già

Sớm mai sương đọng sa đà lá sen

Vui sầu chợt nhớ chợt quên

Hư không huyền ảo gọi tên thì thầm.

 

NGÁT HƯƠNG

Đường xa y giáo phụng hành

Lời Vàng óng ánh đủ thanh tịnh rồi

Nâu sồng mưa tạt nắng soi

Hoa khai kiến Phật đất trời ngát sen.

 

 
sen-3

SẮC SEN

Vào chùa sám hối hỏi han

Sen hồng sen trắng nở tàn lưu hương

Người còn kẻ khuất vấn vương

Bùn tanh Sen vẫn cảm ơn kiếp này.

 

CẢM ƠN

Cảm ơn Bùn đã tanh tao

Cho Sen xinh đẹp, ngạt ngào hương đưa

Cho Sen thơm ngát cõi Chùa

Không chờ hạ đến bốn mùa toả thơm.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu





 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2012(Xem: 24805)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 18980)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 15413)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 18215)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25066)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13470)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14165)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14152)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18109)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19850)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)