Người Yêu Muôn Thuở

08/08/202510:17(Xem: 3586)
Người Yêu Muôn Thuở

NGƯỜI YÊU MUÔN THUỞ

hoasen1a 

Tại vương quốc Kô Sa La,

Thuở xưa là một quốc gia hùng cường,

Ba Tư Nặc là quốc vương

Khắp trong nước Ấn bốn phương vui vầy,

Phật còn tại thế thời này

Đạo vàng gieo rắc đó đây giúp đời.

Trong cung vua có một người

Cô nàng Mạt Lợi xinh tươi diễm kiều

Vua Ba Tư Nặc quý yêu

Vuốt ve âu yếm cưng chiều nhất thôi.

Thế rồi một buổi đẹp trời

Nhà vua lên tiếng hỏi người đẹp kia:

"Ái khanh hãy nói ra đi

Trên đời yêu nhất nàng thì chọn ai?"

Nghe xong Mạt Lợi trả lời:

"Muôn tâu bệ hạ chính ngài mà thôi!"

Nhà vua hoan hỉ mỉm cười:

"Câu nàng vừa nói ta thời đoán ra

Hỏi cho vui vậy thôi mà!"

Cô nàng Mạt Lợi mặt hoa rạng ngời

Nhìn vua khe khẽ ướm lời:

"Muôn tâu bệ hạ nếu ngài bỏ qua

Thiếp xin nói rõ thêm ra

Một điều hơi khác nhưng mà đúng hơn

Một điều xác thật vô vàn!"

Nhà vua: "Được chứ! Vậy nàng nói đi!"

Mỹ nhân: "Thưa chẳng dấu chi

Người mà thiếp mãi muôn bề mến yêu

Luôn quý hóa, luôn nuông chiều

Chính là thần thiếp! Mình yêu chính mình!"

Nhà vua thắc mắc hỏi nhanh:

"Ta đây không hiểu, quả tình lạ thay!"

Mỹ nhân vội giải thích ngay:

"Thật ra phải nói mình hay thương mình

Đây là ‘tự ngã’ thường tình

Nên khi thiếp có duyên lành, duyên may

Ơn nhờ bệ hạ lâu nay

Được ngài yêu quý thiếp này thật vui

Bản thân hạnh phúc tuyệt vời

Cho nên thiếp phải yêu ngài nhất thôi

Yêu người đem lại niềm vui

Khiến cho ‘tự ngã’ mình thời thăng hoa"

Vua Ba Tư Nặc nghe qua

Vẫn chưa hiểu rõ nàng ta nói gì.

Mỹ nhân: "Xin hỏi vậy thì

Ai mà bệ hạ muôn bề yêu thương

Coi như nhất ở cung vàng?"

Nhà vua:"Người đó là nàng chứ ai!"

Mỹ nhân Mạt Lợi mỉm cười:

"Nếu như thiếp lại yêu người khác kia

Vuốt ve, chiều chuộng, mê si

Thời tình bệ hạ còn gì nữa không

Chắc ngài giận dữ vô cùng

Và đầu của thiếp chớ hòng còn nguyên

Lệnh vua chắc chém đầu liền,

Đây là giả dụ để xem thế nào

Xem ngài quyết định ra sao

Có như thiếp nghĩ từ bao lâu rồi?"

Vua nghe hỏi chợt ngẩn người

Tỏ ra lúng túng trả lời dễ đâu

Sau khi im lặng hồi lâu

Cuối cùng vua thốt ra câu chân thành:

"Lời nàng quả đúng thật tình

Thật ra mình chỉ yêu mình mà thôi!"

*

Đúng lời đức Phật dạy rồi:

"Tâm ta đi khắp mọi nơi trên đời

Cũng không tìm thấy được người

Đáng yêu, đáng quý hơn nơi thân mình!

Ai yêu ‘tự ngã’ chân tình

Bản thân quý mến nhiệt thành mãi thôi

Thời luôn luôn phải nhớ lời

Chớ nên hại ‘tự ngã’ người làm chi!"

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo

phỏng theo bản văn xuôi của NHƯ THỦY )

____________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/07/2014(Xem: 18671)
Trong Khoảnh Khắc Này Trong phút giây này em có hay! Vạn vật quanh mình đang chuyển xoay Có mầm non hé, hoa cười nụ, Chiếc lá xa cành theo gió bay.
09/07/2014(Xem: 24824)
Kính Mừng Thầy Nguyên Tạng Mừng thay Quảng Đức hôm nay Tăng Ni đại chúng vui ngày An Cư Tùng duyên tùng sự chúc mừng Thượng Tọa Nguyên Tạng lên ngôi trụ trì Bao năm gian khổ tu trì Hoằng dương Chánh Pháp lợi vì chúng sanh Công phu khuya sớm quên mình Nhiếp tâm cho đạo, hy sinh cho đời An hòa, rộng lượng thương người
20/06/2014(Xem: 18910)
Sống ẩn dật cuộc đời thong dong quá Không thị phi danh lợi cũng rời xa Tránh lo toan tính toán khỏi phiền hà Chuyện thế sự để ngoài tai không động
20/06/2014(Xem: 16850)
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng, Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
16/06/2014(Xem: 49495)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 14900)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 15719)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 14558)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.
14/06/2014(Xem: 19934)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
13/06/2014(Xem: 29319)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích