Nẻo Đường (thơ)

06/08/202513:39(Xem: 3957)
Nẻo Đường (thơ)

neo duong 



NẺO ĐƯỜNG

 

 

Nẻo đường sư đi thanh tịnh

Thiêng liêng toả bóng bồ đề

Quen rồi nắng chang mưa lạnh

Nhẹ tênh sớm tối đi, về...

 

Nẻo đường người đi khúc khuỷu

Mang mang phiền não gập ghềnh

Chuyện đời không cho chân nghỉ

Vui buồn thao thức dài đêm

 

Nẻo đường em đi trúc trắc

Chướng duyên lên dốc xuống đèo

Trắng đen thay màu hoại sắc

Pháp lành đẩy bước đi theo...

 

Nẻo đường tôi đi rất lạ

Hoa thơm, cỏ dại tương phùng

Ghét thương khóc cười chung chạ

Qua cầu từng bước khoan dung.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu



con duong

NẺO ĐƯỜNG
Kính cảm hoạ bài thơ Nẻo Đường
của Cư Sĩ Tâm Không Vĩnh Hữu 


Thanh tịnh yên bình chớ để vương
Bồ đề toả bóng mát ngàn hương
Trần ai khúc khuỷu càng nên dưỡng
Hạnh phúc sướng vui cũng ngẫm lường
Pháp Phật rèn tu ngày mãi trưởng
Kệ Thầy gắng hiểu nghiệp nào ương
Nương cùng thế đạo tiến vầng dương
Chẳng phụ ân thâm.. Ánh sắc hường.

Sài Gòn, 06/08/2025
Minh Đạo
 
 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2013(Xem: 14619)
Họ Võ Nha Trang sẵn phước nhà Anh em xuất thế được vừa ba Thượng Tọa, Ni Sư, chung Phật sự Dìu dẫn hàm linh vui lục hòa. Nhớ ân Thầy Tổ đã tác thành Những ngày cơ cực mái chùa tranh Dốc dài xe nặng chiều mưa lạnh Bán nhang nuôi chúng nguyện tu hành