Tản Mạn Về Văn Chương Mạng…(thơ)

05/08/202516:54(Xem: 4651)
Tản Mạn Về Văn Chương Mạng…(thơ)


quadiacau_thegioi

Tản Mạn Về Văn Chương Mạng…

Văn chương mạng đang là một nhu cầu thực tế!
Có thể nói ngày nay,
Mạng đang là cách tồn tại mới của văn chương
Nếu ngày xưa
nhân cách được hình thành trong 3 môi trường:
Mà thành phần chính luôn là: gia đình, giáo dục và xã hội!
Chung mục đích cuối cùng,
mang văn chương cho việc trồng người thế hệ mới!

Phải làm sao tạo ra những con người trí minh – kỹ tinh
Và từ sâu thẳm kết nối được nhu cầu tâm linh
Thấy ra mức độ cuộc sống phải do chính ta quyết định
“Honour= tự trọng và trách nhiệm “, cần được phiên dịch

Khi bị phê phán, bài xích hãy tự soi mình
Để sự phát triển bản thân,
luôn bền vững trên mỗi hành trình
Người quản lý mạng lại phải tự nhận thức
Dù văn chương mạng là “ảo” nhưng ảnh hưởng lại “rất thực”

Qua nhiều giai đoạn, thời gian,
văn chương mạng sẽ có một chỗ đứng đàng hoàng
Cùng tồn tại và chuyển hóa theo kinh sách, khá an toàn
Trong sự kiểm định giá trị
của người viết qua nhiều đọc giả !

Sự sòng phẳng, bình đẳng này tạo nên hệ quả
Những dễ dãi, non nớt ban đầu rồi cũng sẽ qua
Tác giả không tự giác cao, cẩu thả ,
tự giết chết không xa
Nên những người có trách nhiệm,
hãy đọc thật nhiều, thật đầy đủ !
Vì bất cứ cái mới nào, cũng nảy sinh từ nguyện vọng
muốn khắc phục những bất cập của cái cũ!
Hãy giúp văn chương mạng tuân đúng nhu cầu dân chủ !

Huệ Hương 


 
qua dia cau

Linh hoạt để vượt Có , Không



Biết “tất cả PHÁP LÀ KHÔNG” , thì gọi là Kiến tánh 

Nhưng bí ẩn, mầu nhiệm 

lại phải linh hoạt vượt cả có và không (1) 

Mới tìm thấy được ông Phật bên trong 

Và tánh vốn không tịch, tùy duyên mà hiện tướng! 



Chân lý rất đơn giản, nhưng

người tìm cầu đi theo nhiều hướng! 

Tuỳ thuộc đẳng cấp nào để chấp nhận sự bình thường 

Mỗi loại hoa mang vẻ độc đáo nơi mùi hương 

Chớ nhầm lẫn phân biệt trách nhiệm và gánh nặng!  



Chớ nghĩ Không …đồng nghĩa với không cố gắng ! 

Đôi lúc cần tỏa sáng, để dẫn dắt người cần 

Nghiêm túc muốn có được 

phẩm hạnh tốt ….phải rèn luyện dần 

Khi tìm được an lạc niềm vui trong cuộc sống là CÓ ! 



Có phải một đời tu tập để một ngày 

“ cười nhìn hoa rụng , rồi chờ hoa lại nở “ 

Trong một trạng thái yên tỉnh chút nhẹ nhàng 

Mọi suy nghĩ lẫn tạp đều trở về rỗng rang 

Chấp nhận “ có , không “ khó luận bàn được! 

Chấp nhận người kiến tánh 

thì linh hoạt “ CÓ , KHÔNG “ đã vượt ! 



Huệ Hương 

 ———————-

(1) kinh tối thượng thừa chỉ rằng “ các pháp vượt ngoài có không nghĩa là : “vừa có vừa không có, không phải có cũng không phải không, không phải không có cũng không phải không không “ 




Đôi khi …



Thời gian sẽ phán xét mọi giá trị !

Và giá trị lâu bền, 

đôi khi lại tồn tại một cách lặng lẽ âm thầm

Phải có đủ hy vọng,  vin tựa suốt nhiều năm 

Gìn giữ phần thiêng liêng

 riêng mình mà không lệ thuộc ! 



Cứ để mọi thử thách diễn ra không sốt ruột,! 

Những biểu tượng đời 

hư hư, thực thực chạm đến trái tim 

Biết mình có thể dao động, nhấn chìm 

Nhưng lý tưởng  chân thật không cần ai công nhận! 



Rồi sẽ một ngày thật gần với tầng sáng mới dắt dẫn ! 

Như người hành hương 

dù  chưa đến địa điểm linh thiêng

Nhưng chính từng bước trên đường 

đã là phép lạ hiện tiền (1) 

Để thấy lại bầu trời trong xanh của lý tưởng! 



Không phải ai cũng là cổ máy hoàn hảo  từ xưởng!  

Tất cả đều do thói quen, 

tạo bụi mờ phủ trên  tấm gương  chân tâm 

Chỉ cần biết dừng lại khi nhận được điểm yếu,  lầm (2) 

Chân lý sẽ mở rộng, khi sẵn sàng đối diện ! 



Với lòng khiêm hạ, 

dùng từ bi với chính mình hoá chuyển ! 

Đôi khi ….cần sự mạnh mẽ bên trong 

Hướng về bản thân, buông cả ước mong 

Chỉ một lần tỉnh lặng, tất  cả như bừng sáng ! 




Huệ Hương 

—————&&&&&&&—————-

(1)” Chúng ta không đi để đến – chúng ta đi để sống sâu từng bước chân.”– HT Thích Nhất Hạnh

(2) -  “ Cái sai ngày hôm qua có thể là bậc thềm cho cái đúng ngày hôm nay.”– Rumi 

—-“Thất bại không phải là ngược chiều lý tưởng, mà là một phần của con đường đó.”– HT Thích Nhất Hạnh

 



Có nên theo chủ nghĩa MACKENO ?




Đến một lúc, thế hệ 5, 6X tự hỏi có nên chấp nhận ?

Theo thế hệ trẻ hiện đại với chủ nghĩa Mackeno

Để sống thuận hòa, bản thân luôn vui vẻ không lo

Mắt dù thấy chuyện sai trái,

cũng cười cho qua giả lã!




Có biết đâu “nếp nghĩ “

mặc người, chẳng đụng đến ta lại có hệ quả

Những chuyện liên quan đến sức khỏe , ung thư

Từ manh nha cá nhân, âm thầm tự cứu từ từ

Để mặc gian thương thêm vào hóa chất độc hại


Có phải lợi ích theo chủ nghĩa MACKENO,

là cách yêu cuộc sống, tận hưởng hiện tại ?

Lịch sự tôn trọng người khác,

chẳng để ý chuyện sai trái đâu đâu

Bạn ơi, sao không dùng hài hước

để nói lên sự thật đáng bi sầu !

Biến nụ cười vui mặc kệ thành tiếng cười Trí tuệ (1)




Đạt sự công bằng trong những mối quan hệ thực tế !

Làm sao phát triển năng lượng yêu thương

Gia đình, mục tiêu hàng đầu với nhân cách làm gương

Đừng hô hào hình thức,

mà phải là chứng nhân sống động !

Quyết liệt ngăn chận

những ai đang theo mackeno, vô tâm tuyệt vọng!

Không định hướng được giá trị cuộc sống.!




Huệ Hương

———-

(1) Mark Twain để lại một kho tàng danh ngôn dí dỏm và giai thoại hài hước khiến ông trở thành bậc thầy của tiếng cười trí tuệ.

-Sự thật hiếm khi tinh khiết và không bao giờ đơn giản.”→ Cảnh báo rằng cuộc đời luôn phức tạp hơn ta nghĩ.

-Điều khiến bạn gặp rắc rối không phải là điều bạn không biết, mà là điều bạn chắc chắn biết nhưng hóa ra lại sai.”→ Chỉ trích sự tự tin mù quáng.

-Đừng bao giờ cãi với kẻ ngu – họ sẽ kéo bạn xuống ngang tầm của họ rồi đánh bại bạn bằng kinh nghiệm.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/08/2014(Xem: 15616)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời. Trộm kia mạnh mẽ át người Chính nhờ vũ khí giấu nơi thân mình. Quyền uy vua chúa cung đình Là nguồn tạo sức mạnh quanh ngai vàng. Kẻ ngu sức mạnh phô trương Chỉ nhờ áp đảo đối phương hiền lành.
30/08/2014(Xem: 15232)
Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt Nên ta còn theo miết nhịp thời gian Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.
27/08/2014(Xem: 14631)
Đi tu là sửa chính mình Đừng nên mê muội dối mình làm chi Nghiệp trần quét sạch nó đi Tự mình gột rửa, gương mình tự soi Gương vàng của Phật gắng noi Bỏ buông tất cả cho đời thong dong Vô thường có mấy ai mong Đến đi, đi đến chỉ trong phút giờ
26/08/2014(Xem: 18146)
Quê làng tôi đồng chua nước mặn, Đầy cỏ cây tươi mát bốn mùa, Ruộng vườn bát ngát bao la, Suối reo, chim hót, thi đua họa cùng.
26/08/2014(Xem: 14710)
Kiếm ăn đứng giữa chợ đời, Tháng ngày cướp mất một thời ấu thơ. Phận con côi cúc bơ vơ, Ngày kia con được nương nhờ Sư Cô.
25/08/2014(Xem: 15739)
Lăng Già trăng tỏ ngoài hiên Sáng soi Công án bên thềm Chân Như Niết ban hiển lộ vô dư Thiền Hương thơm ngát vần thơ nhiệm mầu (1) Dòng sông tịnh thủy dạt dào Từ bi chất liệu thấm vào nguyên sinh (2)
23/08/2014(Xem: 16856)
Cha là bóng mát rừng cây, Là cây cổ thụ để con nương nhờ. Nhớ khi xưa con dại khờ, Tham chơi bướng bỉnh não buồn lòng cha, Cha thương cha chẳng rầy la, Ân cần dạy bảo những lời sau đây: “Thông minh, lanh quá khổ đời, Giả ngu, giả dại mới là người khôn”.
22/08/2014(Xem: 21823)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
20/08/2014(Xem: 29133)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
18/08/2014(Xem: 21705)
Nhìn mùa Thu lại sang Lòng con trẻ bàng hoàng Chạnh lòng con nhớ mẹ Trong dịp mùa Vu lan. Ngày con còn thơ ấu Cô giáo dạy đánh vần Mờ a ma sắc má Làm con nhớ song thân.