Bất Lai Bất Khứ (thơ)

04/08/202506:59(Xem: 4105)
Bất Lai Bất Khứ (thơ)

ht tue sy

Ta về một cõi tâm không

Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn

Còn yêu một thuở đi hoang

Thu trong đáy mẳt sao ngàn nửa khuya

(Thiên lý độc hành – Tuệ Sỹ)

 

 

BẤT LAI BẤT KHỨ

 

 

TA khưi ngọn nến canh tàn

VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi

MỘT lần rộn rã mà chơi

CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao

TÂM tư nén tiếng thở phào

KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà


VẪN còn tơ nắng vướng qua

NGHE âm huyền diệu rung toà sen thơm

QUÁ giang nợ đẩy duyên vờn

KHỨ lai vô ngại sinh tồn vô ưu

NGẬP tràn ước mộng nghịch lưu

TRONG veo con nước ân thù biến tan

NẮNG soi song cửa huy hoàng

TÀN cơn gió lộng đồi hoang liêu cười


CÒN nghe suối mạch chảy xuôi

YÊU đời rách nát ngậm ngùi hô kinh

MỘT phương tám nẻo một mình

THUỞ đày đoạ lá trên cành hớp sương

ĐI qua tóc cũ màu hương

HOANG đàng du thủ đong lường hắt hiu


THU rơi vàng lá chín chiều

TRONG ngoài vô trụ đỉnh đèo ngắm trăng

ĐÁY sâu sơn hạ cỗi cằn

MẮT sâu trầm mặc ứa vần thiền ca

SAO còn sáng tiễn sao sa

NGÀN xưa nhấp nháy sáng loà ngàn sau

NỬA hồn tĩnh động thương đau

KHUYA ngân cầm khúc nhiệm mầu từ bi.

 

(2025)

Tâm Không Vĩnh Hữu


ht tue sy

ĐI VỀ


Cảm họa theo vần bài thơ Bất Lai Bất Khứ
của Đạo hữu Tâm Không Vĩnh Hữu


TA đi trong buổi chiều tàn
VỀ nơi vắng vẻ xuyên ngang lưng đồi
MỘT thời cất bước rong chơi
CÕI đời huyễn ảo như thời chiêm bao
TÂM Không nhẹ tiếng thở phào
KHÔNG vương không trụ nơi nao cũng nhà
VẪN còn văng vẳng thoáng qua
NGHE chuông vang vọng khí hòa hương thơm
QUÁ nhiều duyên nợ xoay vờn
KHỨ lai vay trả oán hờn phiền ưu
NGẬP trong vòng xoáy chuyển lưu
TRONG ta thương ghét hận thù đều tan
NẮNG vàng rọi ánh huy hoàng
TÀN cơn huyễn mộng tâm an vui cười
CÒN đây một quãng đường xuôi
YÊU thân tạm bợ mài dùi trang kinh
MỘT mai rảo bước riêng mình
THUỞ xưa mộng tưởng giờ hình như sương
ĐI về nơi chốn đượm hương
HOANG sơ thanh cảnh chơn thường hắt hiu
THU vàng tỏa ánh ráng chiều
TRONG cơn gió thoảng mây dìu bóng trăng
ĐÁY lòng bớt nỗi khô cằn
MẮT thôi ngấn lệ giọng trầm thiền ca
SAO đêm lấp lánh sương sa
NGÀN sao tan tụ vẫn còn ngày sau
NỬA đời dịu bớt niềm đau
KHUYA vang lời tụng đạo mầu từ bi.

Nam Mô A Di Đà Phật 
Melbourne, 5/8/2025
Cư Sĩ Thanh Phi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2014(Xem: 17877)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17319)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 40890)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16664)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 21473)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 18575)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 38543)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 23224)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 27682)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 24530)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.