Dưới lớp bụi thời gian (thơ)

01/07/202507:22(Xem: 3583)
Dưới lớp bụi thời gian (thơ)
Dưới lớp bụi thời gian.
Nhân buổi tiệc chay để tu trì sửa chữa tu viện, kính dâng thầy bài thơ nói lên cái quý giá nhất,
chân giá trị sẽ mãi tồn tại dưới lớp bụi thời gian qua vài câu thơ cổ , Kính chúc sức khỏe thầy, HH




Những gì chân giá trị sẽ không bị phủ lấp!
Bằng sự khiêm cung
chân thành học hỏi tâm sẽ nở hoa
Đón nhận đạo lý từ khắp phương xa
Bằng sự lặng yên tỉnh thức, gỡ nhẹ từng lớp bụi

Khe khẽ bước chậm vào “cửa thực tại “
Không đâu xa cả, có gì rời khỏi đây đâu
Buông đi lời khôn, ý giỏi, luôn cả ước mong sâu
Không thể hiểu đúng ,
chỉ bằng tư duy phân biệt, dán nhãn!

Đừng nghĩ nhiều,
vì chỉ thấy cái mình tưởng (1) lại lầm là rõ sáng!
Khi mặt hồ yên , sóng lặng mới phản chiếu trăng
Chân lý không nằm trong suy diễn lăng xăng
Lặng nhìn hoàng hôn
thở nhẹ không vướng bận màu sắc,

Dưới lớp bụi thời gian
ngọc vẫn ánh lên bắt mắt !
Ẩn trong lòng đất mẹ
bao dung, không chút phai mờ
Có những điều không lời, lặng lẽ thấm như thơ (2)
Và những gì chân thật tinh tuý vẫn lưu dấu mãi
Hiện sinh không qua đôi mắt
mà từ tĩnh lặng tâm nghe vọng lại!

Huệ Hương

———- ———————————-



(1) Robert Adams:”Reality is not what you think it is. Reality is what remains when there is no more thinking.”
Dịch nghĩa:”Thực tại không phải là điều bạn đang nghĩ. Thực tại là cái còn lại khi không còn suy nghĩ nữa.”
(2) Phải chăng những vần thơ như Thiền thi cổ,
“Nhân sinh như mộng nhất trường
Tình chân lưu lại, vạn năm không tàn.”(khuyết danh Trung Hoa)
Dịch ý: Đời người như một giấc mộng trôi,
Tình chân còn lại, ngàn đời chẳng phai.”
Và từ phương Tây, ta cũng nghe tiếng vọng từ Shakespeare (Sonnet 55):
“Not marble, nor the gilded monuments
Of princes shall outlive this powerful rhyme…”

Dịch

“Chẳng cẩm thạch, chẳng lâu đài vua chúa,
Trường tồn hơn – là những vần thơ chân thành.”
Cả hai vần thơ cổ ấy đều nhắc ta:
Những gì chân thật – tình yêu, lòng từ, cái đẹp nội tâm, ánh sáng trí tuệ – không thể bị thời gian phủ mờ.
Dù thân xác tan rã, dù thế giới đổi thay, tinh túy chân thành vẫn lưu dấu mãi.



tiec chay-29-6-25 (3)


Công cụ của trí thông minh.

Kính dâng đạo tràng Quảng Đức với bài thơ tán thán những đôi bàn tay khéo léo của các thiện nguyện viên
đã trang hoàng và sáng tạo những món ăn tuyệt phẩm . Kính chúc mừng buổi tiệc chay thành công viên mãn , HH


Bất cứ đâu có dấu vết

bàn tay con người đều có thể đọc được :

Tinh thần và tư tưởng mọi thời đại thể hiện ra

Có thể nói

Đôi bàn tay là công cụ của trí thông minh ta

Là “Cơ quan mang kho báu khổng lồ được ban tặng “ (1)


Mọi thay đổi trong môi trường đều do tay đụng chạm

Từ kiến trúc, nghệ thuật nấu ăn,

âm nhạc, thi pháp, đủ môn

Sự phát triển mạnh mẽ ,

gắn kết mật thiết giữa bàn tay với tâm hồn

Như ca dao, tục ngữ thường hay nhắn nhủ (2)


“Khi vẫn còn tồn tại, mừng nhất đôi tay đầy đủ “

Quyết định thực sự được đo lường

bởi hành động tạo nên

Điều định hình cuộc đời

là những gì ta kiên định chắc bền !

Đừng để khi nắm trong tay rồi vô tình lại đánh mất (3)!


Mà xưa nay “trạng thái cân bằng mới là bền vững nhất”

Khi tuổi đã sang chiều,

bao phù phiếm vinh hoa ảo hoá dễ tan

Vượt quá giới hạn đều bước sang trạng thái cực đoan

Vung tay quá trán, khó đối mặt và thích nghi kịp !


“Bắt cá hai tay”, coi chừng sẽ lỡ nhịp

Cần cố gắng trong im lặng

sẽ được tưởng thưởng trong huy hoàng!(4)

Nhờ ơn tạo hóa ,

Biết sử dụng ngón tay khéo léo thành toàn

Thông thạo bất kì thứ gì

đặc biệt mà mình mong muốn !

Quả thật bàn tay là

công cụ của trí thông minh trong mọi tình huống !


Huệ Hương

————————@@@@@@————%

(1) Nhà sinh lý học thần kinh người Thụy Điển Matti Bergstrom từng khẳng định: “Những đầu mút dây thần kinh tập trung dày đặc ở đầu ngón tay. Khả năng phân biệt của chúng cũng tương đương với thị giác của chúng ta. Nếu không sử dụng những ngón tay, nếu trong thời thơ ấu ta “mù ngón tay” thì mạng lưới dây thần kinh dày đặc này sẽ mai một dần – một sự phất mát lớn đối với não bộ và cản trở sự phát triển toàn diện của mỗi con người”.

(2) “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”—-có hai cách hiểu: (a) (Chịu làm việc (tay làm) sẽ có cái để ăn (hàm nhai), và nếu làm tích cực (quai: động tác vung tay cao, giáng mạnh xuống – như quai búa ) thì sẽ có nhiều cái )ăn hơn (ăn nhiều đến “trễ” miệng ra). (b) Tay có làm việc thì hàm mới có cái để nhai, tay mà nghỉ ngơi, trễ nải (quai) thì sẽ chẳng có gì để ăn cả (trễ: sa xuống, tụt xuống

-Gắp lửa bỏ tay người (thành ngữ) lên án những kẻ có hành vi đặt điều, vu khống cho người khác một cách độc ác, đê tiện, bất chấp luân lý

- Tay bắt mặt mừng

-“Bàn tay ta làm nên tất cả

Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”

(3) Kim Dung “ “Trên đời này không có gì là hoàn hảo. Một người vượt trăm ngàn đắng cay để tìm kiếm, đến khi nắm trong tay rồi cũng chỉ đến vậy, đôi khi vô tình lại đánh mất đi những thứ vốn nằm trong tay mình”– Tiếu ngạo giang hồ

(4)Anthony Robbins -“Những gì bạn cố gắng trong im lặng sẽ được tưởng thưởng trong huy hoàng”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2014(Xem: 29614)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22707)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21655)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 22359)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 19538)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 21333)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 19193)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19316)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 24063)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 23988)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo