Đứa Con Mồ Côi

25/06/202509:37(Xem: 4220)
Đứa Con Mồ Côi

ĐỨA CON MỒ CÔI

 Dua Con Mo Coi

Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa

Thành Ba La Nại có vua trị vì

Nhà vua có vị quan kia

Rất là khôn khéo ai bì được ngang

Biết chiều vua đủ mọi đường

Cho nên vua mến, vua thương bội phần

Thưởng công cho kẻ cận thần

Nhà vua bèn cử ông quan của mình

Đứng ra thay mặt triều đình

Trông coi làng nọ ngoại thành xa xôi

Nơi biên địa khuất phương trời

Thay vua thâu thuế của người địa phương.

Ít lâu sau ông dễ dàng

Hòa đồng với các dân làng kết thân,

Làng tôn kính khắp xa gần

Vì ông là một cận thần của vua

Mà vua thời rất nhân từ

Dân dần tin cậy ông như người nhà.

Tuy khôn khéo, chẳng thật thà

Trong lòng ông lại quả là tham lam

Bao nhiêu bổng lộc vua ban

Nào đâu thoả mãn cho quan chút nào

Nên quan chỉ ít lâu sau

Kết thân với cướp có đâu ngại ngần

Và rồi táng tận lương tâm

Nghĩ ra kế hoạch bất nhân làm giàu

Ông bàn cùng cướp như sau:

“Dân làng tín cẩn tôi lâu lắm rồi

Tôi tìm cách dụ họ thôi

Vào khu rừng rậm xa nơi xóm làng

Bày ra việc cho họ làm

Cầm chân họ thật dễ dàng nơi đây

Ở nhà các bạn ra tay

Kéo nhau xâm nhập vào ngay trong làng

Hốt tài sản. Rồi tan hàng.

Rút lui êm thấm lẹ làng khó chi

Trước khi tôi bảo họ về

Thế là kế hoạch mọi bề êm xuôi

Thứ gì cướp được chia đôi

Đền bù công trạng của tôi nửa phần.”

Cướp đồng ý, sướng vô ngần

Hẹn ngày hành động cướp dân làng này.

Thời gian trôi, tới một ngày

Quan kia tụ họp dân ngay đầu làng

Đưa dân vào chốn rừng hoang

Theo như ý kiến của quan dẫn đầu

Đúng theo kế hoạch từ lâu

Cả làng trống trải, trước sau không người

Cướp vào hôi của tơi bời

Toàn tài sản quý có đời nào tha

Giết thêm bò sẵn nhởn nha

Xoay qua ăn nhậu tà tà thảnh thơi

Cuối ngày mới chịu rút lui

Mang theo tài sản của người hiền lương.

*

Một thương gia chợt ghé làng

Phương xa buôn bán mang hàng tới đây

Vô tình thấy bọn cướp ngày

Ông bèn vội nấp vào ngay bìa rừng

Tai nghe ngóng, mắt dòm chừng

Cướp ngồi ăn nhậu ung dung luận bàn.

Buổi chiều vừa khuất ánh vàng

Quan ra lệnh đám dân làng trở lui

Đường về đáng trống rầm trời

Ý như báo động cho người khác nghe

Đề phòng mà rút êm đi

Kẻo mà bị bắt thời nguy vô cùng.

Dân làng về thấy hãi hùng

Cướp đâu hôi của khắp trong mọi nhà

Thật tan hoang, thật xót xa

Bò thời bị giết thấy mà thảm thay.

Chợt đâu xuất hiện tại đây

Thương gia quen mặt chỉ tay nói rằng:

“Chính người phản bội phũ phàng

Là quan thâu thuế tại làng chứ ai

Dân làng quả đã lầm sai

Đặt lòng tín nhiệm vào loài gian manh

Chính ông đồng lõa đồng tình

Giúp cho bọn cướp hoành hành hại dân

Giờ đây làm bộ vô can

Ngây thơ như một anh chàng cừu non.

Nếu ta có một đứa con

Xấu xa hư đốn ta còn tiếc chi

Nên lên tiếng phủ nhận đi:

‘Đây con không mẹ!’ nghe thì xuôi hơn!”

Ít lâu tội trạng của quan

Đồn về tới tận ngai vàng ngay thôi

Vua bèn ra lệnh triệu hồi

Phạt quan theo luật, răn đời làm gương.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE MOTHERLESS SON

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật

TRUYỆN ĐỨA CON MỒ CÔI

Thương gia ghé làng là tiền thân Đức Phật.

 

____________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2014(Xem: 21541)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 19076)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 20568)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 19110)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19221)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 23470)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 23863)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 18038)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15757)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15131)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần