Hoàng Tử Hiếu Thảo

20/06/202510:38(Xem: 4675)
Hoàng Tử Hiếu Thảo

HOÀNG TỬ HIẾU THẢO

 Hoàng Tử Hiếu Thảo

Có ông hoàng tử ngày xưa

Tên là Nhẫn Nhục, nhân từ nổi danh

Yêu thương mọi kẻ xung quanh,

Lại thêm trí tuệ thông minh hơn người,

Khôi ngô tướng mạo rạng ngời

Toàn dân khen đức, khắp nơi mến tài.

Vua và hoàng hậu yêu ngài

Vì lòng hiếu thảo ít ai sánh cùng.

Một hôm vua bệnh trong cung

Thuốc men dùng mãi vẫn không giảm nhiều

Ông hoàng lo lắng đăm chiêu

Cùng quan họp lại sớm chiều nghĩ suy

Bàn nhau xem có cách gì

Kiếm ra thuốc quý mang về chữa vua.

Trong triều có kẻ lọc lừa

Manh tâm muốn cướp ngôi vua lâu rồi

Chờ vua bạo bệnh qua đời

Hại luôn hoàng tử là người nối ngôi,

Gian thần thừa dịp ngỏ lời:

"Thuốc hay tuy biết. Kiếm thời khó sao!"

Ông hoàng: "Dù khó xiết bao

Tìm cho bằng được, ta nào chịu thua!"

Gian thần: "Tiên dược xin thưa

Đó là bộ não người vừa thanh xuân

Lại thêm hiếu thảo vô ngần

Có lòng nhân đức xa gần đều khen!"

Vui mừng hoàng tử hỏi liền:

"Não ta dùng chế thuốc tiên được nào?"

Gian thần trong bụng mừng sao

Bề ngoài giả bộ buồn rầu xin thưa:

"Nào ai hơn được tâm từ

Nào ai hiếu thảo được như bằng ngài

Não ngài làm thuốc thật hay

Nhưng nghe sao thấy đắng cay bội phần

Triều thần đâu nỡ bất nhân

Nào ai lại dám nhẫn tâm cùng ngài!"

*

Ông hoàng khẳng khái buông lời:

"Ta đây nào có tiếc đời gấm hoa

Nếu mà cứu mạng vua cha

Thì ta dù chết lòng đà sướng vui!".

Triều thần thương cảm ngậm ngùi

Toàn dân hay chuyện người người lệ sa.

Ông hoàng truyền: "Cắt đầu ta

Mổ ra lấy não đem hòa thuốc ngay

Cầu Trời phù hộ thuốc hay

Chữa vua khỏi bệnh ta đây ngậm cười!".

Khen thay lòng hiếu tuyệt vời

Cho nên động đến đất trời linh thiêng

Thuốc hay như có phép tiên

Uống xong chén thuốc vua liền khỏe ra.

*

Ông hoàng hiếu với mẹ cha

Là tiền thân Phật Thích Ca thuở nào.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)

 

____________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/06/2011(Xem: 12698)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 12330)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 12550)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà
20/06/2011(Xem: 36978)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 12013)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
10/06/2011(Xem: 26150)
Người đời cũng gọi đại sư là Nam Nhạc Tôn Giả, Tư Đại Hòa Thượng, Tư Đại Thiền Sư. Là một cao tăng Trung quốc, sống vào thời Nam Bắc Triều, người đất Vũ Tân, Hà Nam, họ Lí, Tổ thứ ba Thiên Thai Tông, sau Long Thọ Bồ tát và Tổ Huệ Văn. Đại sư kính mộ kinh Pháp Hoa từ thuở nhỏ, thường ngày đêm tụng đọc, có lúc nhìn kinh mà ứa lệ. Trong mộng, thấy Bồ tát Phổ Hiền lấy tay xoa đầu từ đó trên đảnh đầu nổi lên nhục kế. Năm 15 tuổi xuất gia, tham kiến thiền sư Huệ Văn ở đất Hà Nam, được truyền pháp quán tâm. Có lần đại sư tự than rằng tuổi đạo luống qua, đang khi dựa lưng vào tường, thốt nhiên đại ngộ, chứng được Pháp Hoa tam muội.
06/06/2011(Xem: 15097)
Pháp Hoa vi diệu khôn lường Ba đời Chư Phật tán dương Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng Ánh trăng dẫn lối đưa đường
31/05/2011(Xem: 27457)
Quy ẩn, thế thôi ! (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau) Hôm nay Thầy đã đi rồi Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn Ai đem lay ánh trăng vàng Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh Vô thường khép mở tử sinh Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay Bảo rằng, bản thể xưa nay Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi
31/05/2011(Xem: 31927)
Nam Mô A Di Đà Phật Liên trì ao báu nở hoa Hoa sen chín phẩm kết tòa Một lòng Tây Phương trực vãng
30/05/2011(Xem: 12534)
Mưa dẫu tạnh nhưng Pháp âm còn mãi Lời Chân Như thức tỉnh mộng đem dài Pháp cứ thuyết cho tan sầu sanh tử Cho Đạo mầu muôn thuở mãi xa bay Em cứ ngỡ Quê Hương mình nghèo khổ Nào ngờ đâu giàu Diệu Pháp cam lồ