Một Khối Vàng Lớn

07/06/202510:25(Xem: 6077)
Một Khối Vàng Lớn

MỘT KHỐI VÀNG LỚN

Mot Khoi Vang LonNgày xưa ở một ngôi làng

Nhiều người có của giàu sang vô cùng

Ông kia giàu nhất trong vùng

Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.

Một thời gian tặc nấp rình

Thường hay trộm cướp loanh quanh chốn này

Nên ông tính toán loay hoay

Đem vàng chôn giấu ở ngay ruộng ngoài

Rồi sau ông chợt qua đời

Khiến vàng chôn đó ai người biết đâu.

Thời gian thấm thoắt qua mau

Làng nay đói khổ nhuốm màu loạn ly

Ruộng nương hoang vắng bỏ kia

Không ai canh tác, dân đi mất nhiều.

*

Chàng nông dân nọ rất nghèo

Lất lây kiếm sống tiêu điều bản thân

Cho nên chẳng muốn dời chân

Chiếm khu ruộng nọ quyết tâm cày bừa

Cày hoài cho tới một trưa

Bỗng cày khựng lại, dường như kẹt rồi,

Kẹt vàng chôn dưới đó thôi

Nhưng chàng mới chiếm đất thời không hay

Cho rằng cày kẹt rễ cây

Cho nên chàng vội ngừng tay thăm dò

Đào lên thấy khối vàng to

Chàng mừng nhưng lại đâm lo chuyến này,

Khối vàng chói sáng quý thay,

Nếu đem đi lúc ban ngày sáng trưng

Nhiều người thấy! Kẹt vô cùng!

Chàng bèn vùi lấp vàng trong ruộng đồng

Đợi đêm về tối mênh mông

Sẽ quay lại lấy cũng không muộn màng.

Canh khuya trở lại lấy vàng

Anh chàng đào bới kho tàng ra coi

Khối vàng to nặng quá trời

Nhấc thời không nổi, kéo thời chẳng đi

Vàng kia đâu nhúc nhích chi

Dù xô, dù đẩy vàng thì nằm nguyên

Anh chàng thất vọng vô biên

Nghĩ mình số phận tối đen cả đời.

*

Sau khi than thở đôi lời

Chàng bèn ngồi xuống tận nơi xem vàng,

Chao ơi cả một kho tàng!

Thấy vàng to quá khó mang một lần

Chàng suy ngẫm rồi nhủ thầm:

“Muốn đem về dễ chỉ cần phân chia

Mỗi lần mang một phần về

Thế là thanh toán vàng kia dễ dàng.”

Rồi chàng tính toán mơ màng:

“Chia vàng làm bốn phần bằng nhau ngay,

Một phần sinh sống buổi nay,

Một phần tiết kiệm cho ngày mai sau,

Một phần phát triển hoa màu

Canh nông cày cấy về lâu về dài,

Một phần ta giúp người ngoài

Phát tâm bố thí những ai khốn cùng

Và làm việc thiện trong vùng,

Bốn phần như vậy vô cùng đẹp thay.”

Nghĩ xong chàng thực hiện ngay

Chia vàng làm bốn. Lòng đầy thảnh thơi,

Mỗi lần mang một phần thôi

Đi về bốn chuyến êm xuôi dễ dàng.

Y theo kế hoạch dùng vàng

Sống đời hạnh phúc, dân làng kính yêu.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

A HUGE LUMP OF GOLD

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật

TRUYỆN MỘT KHỐI VÀNG LỚN

(Nông dân được khối vàng là tiền thân Đức Phật).

_____________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/01/2014(Xem: 19876)
Xuân Trong Ta Mỗi độ tháng này người người gọi... … Tết đã về rồi xuân bao la Trong tôi chợt nhớ đến quê nhà Hoa cúc, hoa mai, đầy trước ngõ Trẻ thơ khoe nhau áo mới lạ
26/12/2013(Xem: 17893)
Bồ Tát Quảng Đức chứng giám cho Phật Tổ xót xa Chúng tội đồ Tâm Ma hừng hẫy càng ám hại Phẩm hạnh Chân Sư càng điểm tô
26/12/2013(Xem: 19592)
Ta về bỏ lại đằng sau Chữ Danh, chữ Lợi biển dâu chữ Tình Ta về sống với chính mình Trút đi cái vỏ hư vinh một thời.
25/12/2013(Xem: 17019)
Bạn ghé thăm tôi Một chiều đông lạnh Con chim khách trên cành đang chuốt giọng Như đón chào người khách đến chiều nay.
17/12/2013(Xem: 28422)
Thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh sinh năm 1944 tại Hương Thủy, Thừa Thiên Huế là một bậc tài hoa đủ điệu : Nhà thơ, nhà văn, nhà biên khảo, nhà thư pháp, nhà mỹ thuật tạo vườn cảnh đồng thời là một đại sư theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy Nam tông với pháp hiệu Giới Đức. Xuất gia năm 1973 ở Vũng Tàu rồi làm du tăng khất sĩ qua nhiều xứ miền Sài Gòn, Đà Lạt, Nha Trang, Đà Nẵng…
17/12/2013(Xem: 31317)
Ai có hay chăng bực Đạo nhân Vô vi tuyệt học, vọng là chân? Chính vô minh tánh: Bồ đề tánh Thân huyễn không nầy tức Pháp thân.
16/12/2013(Xem: 38634)
Viết xong cuộc đời ngài Tôi bần thần, dã dượi Sinh lực tổn hao Như thân cây không còn nhựa luyện Như sức ngựa đường dài Hoàn tất cuộc lữ trình lên đến đỉnh đồi cao Ôi! Tôi đã chạy đuổi chiêm bao Muốn vói bắt mảnh trăng trời nguyên thuỷ
15/12/2013(Xem: 42018)
Quan Âm Bồ Tát Lòng mơ nâng đóa sen vàng, Quan Âm Bồ tát nhẹ nhàng ngự lên. Không gian bát ngát mông mênh, Biển khơi Bồ tát lênh đênh thuyền từ, Cứu người đến bến vô dư, Viên thành Phật quả chân như tỏa ngời. Dù cho lửa cháy ngút trời, Quan Âm vào đấy độ người trầm luân.
15/12/2013(Xem: 25343)
Trăng buồn khóc liễu rũ tàn thu, Giá lạnh trời sương gió mịt mù. Cằn cỗi sắc hương mùi nhạt tẻ, Võ vàng son phấn nét mờ lu.
14/12/2013(Xem: 21167)
Sống ở trên đời phải biết Đời Đời như dòng nước chẳng ngừng trôi “Lão Làng” đà trải qua trăm mối Truyền cho Hậu Bối biết cách bơi.