Con ơi mẹ chẳng cần chi (thơ)

08/05/202504:18(Xem: 5752)
Con ơi mẹ chẳng cần chi (thơ)


ba me gia


TIẾNG NÓI CỦA MẸ



Con ơi mẹ chẳng cần chi
Mong con ứng xử những khi mẹ còn
Cho đúng bổn phận làm con
Là gương sáng để con soi con vào
Cho dù sức khỏe thế nào
Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
Nuôi con, Trả Nghĩa cho đời
Chỉ mong thấy được những lời thân thương
Cuộc đời vất và trăm đường
Đắng cay mẹ chịu, ngọt đường phần con
Năm qua, tháng lại mỏi mòn
Ngược xuôi, vất vả nuôi con lớn dần
Ầu ơ, nước mắt trong ngần
Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hưu
Giờ đây tuổi đã xế chiều
Chỉ mong con nhớ những lời Phật răn
Còn khi đã khuất núi non
Chẳng cần con khóc nỉ non làm gì
Ngày giỗ cũng chẳng cần chi
Làm mâm cỗ lớn mang đi cúng ruồi
Chỉ cần lúc sống này thôi
Công Cha nghĩa Mẹ con thời nhớ ghi
Chẳng cần quà biếu làm chi
Chỉ cần thăm hỏi bởi vì cô đơn
Ân cần tỏ tấm lòng son
Như miếng trầu đắng, nhưng ngón tay mời
Nhân quả phải nhớ lấy lời
Dù cao quý, hèn đời con ơi
Cuộc đời thiện ác thế thôi
Nhớ có nhân quả mẹ thời an vui.

Lời của một bà Mẹ Già
mẹgia

Kính xin họa bài thơ CON ƠI MẸ CHẲNG CẦN CHI  để kính dâng tặng “Những bà mẹ quê thầm lặng và hiện đại hơn cả thời đại” , chính những hiền mẫu này là những người “bình thưởng ” tạo nên những người “phi thường” và  tiêu biểu là  cụ bà Tâm Thái ( hiền mẫu của ba vị Tăng Ni trong thời hiện đại  thế kỷ 21 : HT Thích Thông Mẫn, TT Thích Nguyên Tạng và Ni Sư Thích Nữ Tâm Vân ) 

Chẳng cần chi ! 

 

Con ơi mẹ chẳng cần chi 

Chỉ mong con giữ mọi khi  tâm mình 

Đừng  lạc lối với thông tin 

Tỉnh thức, công nghệ  thông minh cũng thua 

Tấm lòng chân thật  từ  xưa 

Lời chào, ánh mắt sẽ xua ưu phiền 

 

Con ơi mẹ chẳng cần tiền 

Chỉ mong hoài bão làm duyên cuộc đời 

Ai chẳng đến tuổi già thôi 

Xuyên qua giông bão  không lơi tay chèo

Con ơi mẹ chẳng sợ nghèo 

Mong sao đạo lý đã gieo…chữa lành

Con ơi  luôn  sống chân thành 

Vừa bằng lời nói, còn dành yêu thương 

Mẹ quê thầm lặng bình thường, 

Ước mong  có thể làm gương con mình.

Nguyện rằng  đời sống tâm linh 

Hãy  cứ bình dị chân tình mà đi 

Không theo ảo, vẫn kiên trì.

 Cội nguồn không dễ vật gì cuốn trôi 

 

Phật tử Huệ Hương 

 

Xin kính tặng tất cả những bà mẹ VN 

Những bà mẹ quê thầm lặng và hiện đại hơn cả thời đại

Không cần công nghệ, nhưng hiểu ý nghĩa của công nghệ

Chỉ muốn : 

“Con được lớn, được làm người tử tế trong thời cuộc này.”

Và hiểu được điều quý giá nhất:

“Đừng  lạc lối trong thời đại số, mà hãy giữ được nhân cách  làm người cách trọn vẹn nhất “

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/12/2021(Xem: 16681)
Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương - 86 tuổi, tác giả tập "Còn gặp nhau" - qua đời lúc 4h sáng 24/12 tại nhà riêng. Ông Trần Bá Thùy - chồng nhà thơ - cho biết bà qua đời vì nhiều bệnh nền như suy thận, viêm gan siêu viên B, xuất huyết dạ dày. Cách đây vài tháng, bà nhập viện điều trị nhưng sức khỏe yếu, gia đình đưa về nhà chăm sóc hồi tháng 10. Do không ăn uống được, truyền đạm không vào nên thể trạng bà ngày càng suy giảm. Những ngày cuối đời Tôn Nữ Hỷ Khương thương nhớ người con đã qua đời cách đây hai năm. Trên giường bệnh, bà thường nhắc về con. Hay tin Hỷ Khương lâm bệnh nặng, nhiều tuần qua, các đồng nghiệp, bạn bè ghé nhà, khiến bà xúc động. Gia đình mong muốn lưu giữ dấu ấn thơ ca của Hỷ Khương, để con cháu sau này nhớ đến. Ông Bá Thùy cho biết năm nay có in một cuốn lịch, bìa là ảnh của Hỷ Khương, nội dung gồm những câu thơ được yêu thích của bà như: "Còn gặp nhau thì hãy cứ vui/Chuyện đời như nước chảy hoa trôi/Lợi danh như bóng chim chìm nổi/Chỉ có tình thương để lại đời...
25/12/2021(Xem: 14571)
Còn tuần nữa thôi, năm 2022 sẽ đến . Biết thời gian trôi mãi chẳng chịu dừng Biết giới hạn đời người ...nhưng lại thấy mừng Có lẽ nhờ học Đạo tinh thần luôn tươi trẻ! Vẫn tràn đầy năng lực, niềm vui chia sẻ Đón nhận thử thách ...như cơ hội tiến tu Vui trong nhiệm vụ ...nghĩ chi đến Xuân, Thu Học được thêm bí quyết sống có hạnh phúc !
23/12/2021(Xem: 14419)
Đêm qua mơ… viếng thăm Huyền Không Sơn Thượng. Rừng thông Vạn Tùng Sơn hùng vĩ bao quanh Thư pháp đình, Thuỷ Nguyệt Đàm đẹp như tranh Kiến trúc Việt Cổ mộc mạc mang dáng dấp xứ Huế !
23/12/2021(Xem: 8759)
Rõ ràng trước mắt mà không hay Tìm kiếm loanh quanh nhọc tháng ngày Ở giữa chân mày nhìn ngó thẳng Bên trong tự tánh hiển bày ngay Thong dong đừng cố tìm lao nhọc Tự tại chớ lười sợ trật sai Cứ thế thời thời luôn thức tỉnh An bình tĩnh tại ở nơi đây
22/12/2021(Xem: 13617)
Phật khi còn tại thế gian Thường ngày đi khắp xóm làng nơi nơi Với hàng đệ tử của ngài Để cùng khất thực với người thiện tâm Giúp cho người gieo hạt mầm Vào trong ruộng phước vô ngần tốt tươi.
22/12/2021(Xem: 17888)
Kinh thành Xá Vệ sáng nay Phố phường nhộn nhịp đông đầy người đi Ngược xuôi tấp nập ngựa xe Toàn người quý phái muốn khoe sang giàu, Áo quần sặc sỡ đủ màu Cửa hàng khách khứa đua nhau ra vào
22/12/2021(Xem: 7001)
Mỗi dịp Giáng Sinh về nhớ bài kinh Thiên Sứ Bài thứ một ba không (130) trong Trung Bộ Kinh Phật chỉ dạy rồi suy ngẫm ... giật mình Ai trên đời ... chẳng được 5 Thiên Sứ từng báo động
22/12/2021(Xem: 7818)
Một lần hội ngộ ... bậc thiện hiền đáng kính, Ánh mắt từ bi... đúng của bậc chân tu Ngượng mình phàm phu.... mắt điên đảo tối mù Tự than trách ...khó thoát đời kiếp lữ !
22/12/2021(Xem: 16133)
Trong các khóa tu dù ngắn hay dài hạn, chúng ta cần nên giữ sự yên lặng. Chúng ta cần phải thực tập cho kỳ được sự im lặng. Bởi "Im lặng" là một phương pháp tạo cho ta có thêm nguồn nội lực phong phú hùng tráng. Đó là một sức mạnh trọng đại của tâm linh. Im lặng không có nghĩa là chúng ta không được quyền nói. Ta được phép nói, nhưng chỉ nói trong giới hạn khi cần thiết. Và chỉ nói trong phạm vi ái ngữ, yêu thương và hòa kính. Không nên nói những lời có ác ý công kích chỉ trích phê bình, gây bất hòa tổn hại cho nhau. Nói trong sự ôn hòa nhỏ nhẹ từ ái.
22/12/2021(Xem: 13086)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống. Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời. Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.