Con ơi mẹ chẳng cần chi (thơ)

08/05/202504:18(Xem: 6334)
Con ơi mẹ chẳng cần chi (thơ)


ba me gia


TIẾNG NÓI CỦA MẸ



Con ơi mẹ chẳng cần chi
Mong con ứng xử những khi mẹ còn
Cho đúng bổn phận làm con
Là gương sáng để con soi con vào
Cho dù sức khỏe thế nào
Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
Nuôi con, Trả Nghĩa cho đời
Chỉ mong thấy được những lời thân thương
Cuộc đời vất và trăm đường
Đắng cay mẹ chịu, ngọt đường phần con
Năm qua, tháng lại mỏi mòn
Ngược xuôi, vất vả nuôi con lớn dần
Ầu ơ, nước mắt trong ngần
Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hưu
Giờ đây tuổi đã xế chiều
Chỉ mong con nhớ những lời Phật răn
Còn khi đã khuất núi non
Chẳng cần con khóc nỉ non làm gì
Ngày giỗ cũng chẳng cần chi
Làm mâm cỗ lớn mang đi cúng ruồi
Chỉ cần lúc sống này thôi
Công Cha nghĩa Mẹ con thời nhớ ghi
Chẳng cần quà biếu làm chi
Chỉ cần thăm hỏi bởi vì cô đơn
Ân cần tỏ tấm lòng son
Như miếng trầu đắng, nhưng ngón tay mời
Nhân quả phải nhớ lấy lời
Dù cao quý, hèn đời con ơi
Cuộc đời thiện ác thế thôi
Nhớ có nhân quả mẹ thời an vui.

Lời của một bà Mẹ Già
mẹgia

Kính xin họa bài thơ CON ƠI MẸ CHẲNG CẦN CHI  để kính dâng tặng “Những bà mẹ quê thầm lặng và hiện đại hơn cả thời đại” , chính những hiền mẫu này là những người “bình thưởng ” tạo nên những người “phi thường” và  tiêu biểu là  cụ bà Tâm Thái ( hiền mẫu của ba vị Tăng Ni trong thời hiện đại  thế kỷ 21 : HT Thích Thông Mẫn, TT Thích Nguyên Tạng và Ni Sư Thích Nữ Tâm Vân ) 

Chẳng cần chi ! 

 

Con ơi mẹ chẳng cần chi 

Chỉ mong con giữ mọi khi  tâm mình 

Đừng  lạc lối với thông tin 

Tỉnh thức, công nghệ  thông minh cũng thua 

Tấm lòng chân thật  từ  xưa 

Lời chào, ánh mắt sẽ xua ưu phiền 

 

Con ơi mẹ chẳng cần tiền 

Chỉ mong hoài bão làm duyên cuộc đời 

Ai chẳng đến tuổi già thôi 

Xuyên qua giông bão  không lơi tay chèo

Con ơi mẹ chẳng sợ nghèo 

Mong sao đạo lý đã gieo…chữa lành

Con ơi  luôn  sống chân thành 

Vừa bằng lời nói, còn dành yêu thương 

Mẹ quê thầm lặng bình thường, 

Ước mong  có thể làm gương con mình.

Nguyện rằng  đời sống tâm linh 

Hãy  cứ bình dị chân tình mà đi 

Không theo ảo, vẫn kiên trì.

 Cội nguồn không dễ vật gì cuốn trôi 

 

Phật tử Huệ Hương 

 

Xin kính tặng tất cả những bà mẹ VN 

Những bà mẹ quê thầm lặng và hiện đại hơn cả thời đại

Không cần công nghệ, nhưng hiểu ý nghĩa của công nghệ

Chỉ muốn : 

“Con được lớn, được làm người tử tế trong thời cuộc này.”

Và hiểu được điều quý giá nhất:

“Đừng  lạc lối trong thời đại số, mà hãy giữ được nhân cách  làm người cách trọn vẹn nhất “

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/02/2024(Xem: 15998)
Sớm mai Sư khép cửa tùng Thỏng đôi chân bước chập chùng sương đêm Bước chân không tiếng động thềm Tư duy cao viễn sáng viền nguyên tiêu. Cần gì nao ! kính chiếu yêu Bồ tát tâm Chẳng lụy điều phục tâm.
07/02/2024(Xem: 8061)
Thế giới ta ! Hề : Chén kiểu xinh Thân còm anh kiến nhỏ luynh quynh. Trông ra chùa cổ ngàn muôn trước Ngoảnh lại bờ tre bụi chuối mình. Lên huyện – chiêm quan chùa Sắc Tứ ( Tịnh Quang) Về làng – nghĩa địa Mẹ Cha linh. Vòng tay ôm – cánh tay xương xóc Đâu dễ rịt ghì em gái trinh .
31/01/2024(Xem: 19990)
Hello có nghĩa Xin chào Goodbye tạm biệt, thì thào Whisper Lie nằm, Sleep ngủ, Dream mơ Thấy cô gái đẹp See girl beautiful I want tôi muốn, kiss hôn Lip môi, Eyes mắt ... sướng rồi ... oh yeah! Long dài, short ngắn, tall cao Here đây, there đó, which nào, where đâu
20/01/2024(Xem: 9939)
Nhòa AN sống khổ mãi trông đời, Sáng lặng, thêm AN trải khắp trời. Hoa thắm đẹp nào …AN cảnh rộn, Cõi huyền AN chẳng… lạc niềm rơi. Hòa cùng thế tỉnh duyên AN pháp, Chứng rõ thời AN phận nhẹ người. Tà kiến khó AN trao chánh niệm Ngà thân hiển nét rạng AN cười
17/01/2024(Xem: 10215)
Có hay đâu, Mùa xuân đang đến ! Khi ta còn dong ruỗi gió sương Bước thời gian trôi về muôn bến, Bóng chiều xa khuất nẽo quê hương.
16/01/2024(Xem: 14092)
Vườn thiền tĩnh mịch gió vờn hoa Chuông vẳng bên song lặng ác tà Nghiệp thiện vun trồng cây hạnh nở Đường lành dạo bước lối thiền qua Trăng huyền chiếu sáng trên ao diệu Phật bảo ngời soi dưới tháp ngà Mộng ảo tan dần khơi suối ngọc Trần duyên nghiệp lực bỗng vơi xa!
10/01/2024(Xem: 15792)
Tôi bắt đầu dịch thơ của Thầy Tuệ Sỹ vì khâm phục đức độ và lòng dũng cảm của Thầy. Khi nhận được những góp ý từ những người hâm mộ thơ Thầy là bài dịch của tôi giúp họ hiểu thơ Thầy hơn, thì khi đó tôi mong muốn dịch toàn bộ các bài thơ của Thầy sang tiếng Anh. Cuốn sách này được viết vì cái mong muốn này đã lớn thành cái đam mê. Có dịch thơ của Thầy, tôi mới thấy rất rõ ràng những bài thơ của Thầy là một cống hiến to lớn không chỉ cho văn hóa Việt Nam mà còn cho Phật giáo thế giới. Thầy đã đem Thiền vào thơ bằng ngôn ngữ của một con suối, một hạt cải hay hai kẻ yêu nhau. Sự trừu tượng hóa này khiến cho rất khó hiểu được thơ Thầy. Nhiều bài, tôi phải suy nghĩ cả ngày, đôi khi cả mấy ngày, mới hiểu ẩn ý của Thầy. Công việc này không đam mê không làm được.
09/01/2024(Xem: 7624)
Gát chuyện hơn thua giữa thế tình Lòng trong trí sáng chuyển vô minh An yên nhiếp niệm về chân tính Lặng lẽ hồi tâm hướng diệu kinh Lễ Phật quay đầu khơi suối tịnh Tham thiền định ý mở nguồn linh Trần lao vọng tưởng tiêu vong bịnh Thanh thản đêm ngày giũ nhục vinh.
03/01/2024(Xem: 14613)
Nguyệt San Chánh Pháp số 145_tháng 12 năm 2023: Tâm chí nhỏ thì nhìn cuộc đời trong phạm vi trăm năm, thấy mục đích sống trong vòng gia đình, xã hội, tôn giáo, quốc gia. Tâm chí rộng hơn thì hướng đến lợi ích của nhân loại, của thế giới, trong hiện tại và nhiều thập niên hay thế kỷ tương lai.Giới hạn nhỏ, lớn là ở nơi không gian và thời gian. Mục tiêu nhỏ, lớn thì đặt nơi lợi ích của cá nhân hay số đông. Nhưng dù ngắn hạn hay dài hạn, con đường tất yếu của đời sống nhân loại là giáo dục. Con đường của Phật giáo ở cuộc đời này cũng không ngoài lãnh vực giáo dục, thuật ngữ thiền môn gọi là giáo hóa, hóa độ, hoằng pháp.
03/01/2024(Xem: 15324)
Bậc chân tu thực chứng thì bước đi không để lại dấu vết. Có nghĩa là không lưu lại dấu vết hay tì vết gì trong tâm thức và hành xử của mình, như được nói trong kinh “Tu vô tu tu, chứng vô chứng chứng” [1]. Tu mà không chấp nơi việc tu của mình mới thật là chân tu; chứng đắc mà không chấp nơi sở đắc của mình mới thật là chứng đắc. Đó là nói sở tri, sở hành, sở chứng của vị ấy trong việc tu tập, hành đạo; chứ trên thực tế, thân giáo và ngữ giáo của bậc tuệ đức để lại vô số kỳ tích và ấn tượng sâu đậm cho những ai được thân cận, học hỏi, thọ pháp. Hòa thượng Tuệ Sỹ là một nhà tu, một con người nhẹ nhàng đi qua cuộc đời như thế.