Con ơi mẹ chẳng cần chi (thơ)

08/05/202504:18(Xem: 6593)
Con ơi mẹ chẳng cần chi (thơ)


ba me gia


TIẾNG NÓI CỦA MẸ



Con ơi mẹ chẳng cần chi
Mong con ứng xử những khi mẹ còn
Cho đúng bổn phận làm con
Là gương sáng để con soi con vào
Cho dù sức khỏe thế nào
Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
Nuôi con, Trả Nghĩa cho đời
Chỉ mong thấy được những lời thân thương
Cuộc đời vất và trăm đường
Đắng cay mẹ chịu, ngọt đường phần con
Năm qua, tháng lại mỏi mòn
Ngược xuôi, vất vả nuôi con lớn dần
Ầu ơ, nước mắt trong ngần
Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hưu
Giờ đây tuổi đã xế chiều
Chỉ mong con nhớ những lời Phật răn
Còn khi đã khuất núi non
Chẳng cần con khóc nỉ non làm gì
Ngày giỗ cũng chẳng cần chi
Làm mâm cỗ lớn mang đi cúng ruồi
Chỉ cần lúc sống này thôi
Công Cha nghĩa Mẹ con thời nhớ ghi
Chẳng cần quà biếu làm chi
Chỉ cần thăm hỏi bởi vì cô đơn
Ân cần tỏ tấm lòng son
Như miếng trầu đắng, nhưng ngón tay mời
Nhân quả phải nhớ lấy lời
Dù cao quý, hèn đời con ơi
Cuộc đời thiện ác thế thôi
Nhớ có nhân quả mẹ thời an vui.

Lời của một bà Mẹ Già
mẹgia

Kính xin họa bài thơ CON ƠI MẸ CHẲNG CẦN CHI  để kính dâng tặng “Những bà mẹ quê thầm lặng và hiện đại hơn cả thời đại” , chính những hiền mẫu này là những người “bình thưởng ” tạo nên những người “phi thường” và  tiêu biểu là  cụ bà Tâm Thái ( hiền mẫu của ba vị Tăng Ni trong thời hiện đại  thế kỷ 21 : HT Thích Thông Mẫn, TT Thích Nguyên Tạng và Ni Sư Thích Nữ Tâm Vân ) 

Chẳng cần chi ! 

 

Con ơi mẹ chẳng cần chi 

Chỉ mong con giữ mọi khi  tâm mình 

Đừng  lạc lối với thông tin 

Tỉnh thức, công nghệ  thông minh cũng thua 

Tấm lòng chân thật  từ  xưa 

Lời chào, ánh mắt sẽ xua ưu phiền 

 

Con ơi mẹ chẳng cần tiền 

Chỉ mong hoài bão làm duyên cuộc đời 

Ai chẳng đến tuổi già thôi 

Xuyên qua giông bão  không lơi tay chèo

Con ơi mẹ chẳng sợ nghèo 

Mong sao đạo lý đã gieo…chữa lành

Con ơi  luôn  sống chân thành 

Vừa bằng lời nói, còn dành yêu thương 

Mẹ quê thầm lặng bình thường, 

Ước mong  có thể làm gương con mình.

Nguyện rằng  đời sống tâm linh 

Hãy  cứ bình dị chân tình mà đi 

Không theo ảo, vẫn kiên trì.

 Cội nguồn không dễ vật gì cuốn trôi 

 

Phật tử Huệ Hương 

 

Xin kính tặng tất cả những bà mẹ VN 

Những bà mẹ quê thầm lặng và hiện đại hơn cả thời đại

Không cần công nghệ, nhưng hiểu ý nghĩa của công nghệ

Chỉ muốn : 

“Con được lớn, được làm người tử tế trong thời cuộc này.”

Và hiểu được điều quý giá nhất:

“Đừng  lạc lối trong thời đại số, mà hãy giữ được nhân cách  làm người cách trọn vẹn nhất “

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2014(Xem: 16243)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22709)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 14995)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 15978)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 14765)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 16306)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 15959)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy
15/10/2014(Xem: 14991)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 21218)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)
15/10/2014(Xem: 15225)
Cuộc chờ Cuộc hẹn – hôm nay Cuộc vui sơ ngộ Cuộc đày đọa qua. Mây nghiêng Nghiêng dặm quan hà Nửa chìm bóng mộng Nửa pha phôi chiều.