Phật Độc Giác

25/04/202510:06(Xem: 4861)
Phật Độc Giác

PHẬT ĐỘC GIÁC

 Phat Doc Giac

Ba La Nại thuở xa xưa

Có ông của cải rất ư là giàu

Cha ông lại chẳng sống lâu

Chết đi để lại thêm bao nhiêu tiền

Thế là triệu phú giàu thêm

Gia tài sản nghiệp khắp miền nổi danh.

Một ngày ông nghĩ khôn lanh:

“Của này sao lại chỉ dành riêng ta

Giàu sang nên mở rộng ra

Cho người chung hưởng mới là điều hay!”

Nghĩ xong ông thực hiện ngay

Cửa thành bốn phía dân hay ra vào

Ông xây lên đẹp biết bao

Bốn căn nhà để đón chào người dân

Đồ ăn, thức uống ai cần

Biếu không, xin cứ dừng chân, ông mời.

Tấm lòng bố thí tuyệt vời

Thật là rộng lượng, mọi người ngợi ca.

*

Cách Ba La Nại không xa

Có Phật Độc Giác rừng già tĩnh tu

Ngài đang thiền định êm ru

Lòng nhân rạng rỡ, tâm từ chứa chan

Ngài thương xót kẻ nhân gian

Nổi trôi trần thế vô vàn khổ đau

Ngài mong họ giác ngộ mau

Tiếc thay họ lại quay đầu làm ngơ

Thiết đâu Chân Lý thăng hoa

Nên ngài yên lặng, lánh xa bụi trần

Rừng thiền một bóng tu thân

Tới bờ giác ngộ bước chân rộn ràng.

Một hôm thiền định rừng hoang

Bảy ngày liên tục chẳng màng uống ăn

Xả thiền ngài thấy nhọc nhằn

Trong người đói khát, e rằng hiểm nguy

Nên ngài đâu quản ngại gì

Tìm đường khất thực vội đi vào làng

Tới nhà triệu phú giàu sang

Chờ người hoan hỷ cúng dường thầy tu.

Chủ nhà sửa soạn ăn trưa

Chợt trông thấy Phật đến từ phía xa

Vội vàng ra lệnh người nhà

Thức ăn thành kính mang ra cúng dường

Mình thời đứng dậy nghiêm trang

Chờ chào đón Phật rộn ràng lòng vui.

*

Nào ngờ hiện diện cạnh nơi

Ác Ma thần chết mọi người nghe danh,

Đời thường sợ hãi hoảng kinh

Lo rằng chính bản thân mình mạng vong

Nên luôn hồi hộp cõi lòng

Ác Ma vì thế vô cùng quyền uy,

Nhưng riêng với vị Phật kia

Ác Ma thấy chẳng có chi quyền hành

Ngài luôn sống rất tịnh thanh

Sợ đâu cái chết vây quanh đón chờ.

Ác Ma tức giận vô bờ

Cho nên gặp dịp bất ngờ hôm nay

Muốn ngài đói khát đọa đày

Để rồi bị hủy diệt ngay bữa này

Ác Ma vội vã ra tay

Tạo thành hố thẳm giăng đầy lửa than

Cản đường của đám gia nhân

Khó mà mang được thức ăn cúng dường

Người nhà triệu phú kinh hoàng

Đành quay lại chủ vội vàng trình ngay

Chủ sai người khác đi thay

Mọi người gặp lửa đều quay trở về

Thảy đều sợ chết thảm thê,

Chủ nhân thầm nghĩ: “Sá gì Ác Ma

Làm sao ngăn cản được ta

Nhiệt tình bố thí, thiết tha cúng dường

Đây là bước tiến trên đường

Về nơi giác ngộ, về phương an lành!”

Với lòng tin, với tâm thành

Chủ nhân triệu phú tự mình ra đi

Đích thân bưng thức ăn kia

Cúng dường cho Phật còn gì quý hơn,

Bị ngăn chặn bởi hố than

Nhìn vào thấy lửa hung tàn bốc ra

Nhìn lên thấy mặt Ác Ma

Chập chờn thần chết thật là hãi kinh

Ông bèn lên tiếng hỏi nhanh:

“Chắc là mi đã tạo thành hố than

Mi là ai tới cản ngăn?”

Ác Ma đáp lại: “Ta thần chết đây

Chính ta tạo hố lửa này

Ngăn nhà ngươi khỏi tiếp tay cúng dường

Phật kia sẽ chết tang thương

Và ngươi khỏi tiến trên đường tu thân

Vẫn còn trong chốn bụi trần

Vẫn trong quyền lực vô ngần của ta!”

Chủ nhân: “Này hỡi Ác Ma

Mi nào quyền lực đủ mà cản ngăn

Quyết tâm ta cúng thức ăn

Để xem mi có cầm chân được nào!”

Hướng về Phật ông thưa mau:

“Đầu này dù có lộn vào hầm than

Không sờn chí! Vẫn kiên gan!

Tới dâng ngài chút thức ăn cúng dường!”

Nói xong triệu phú ung dung

Sợ chi chết dưới lửa hừng hầm than

Bản thân mình quên hoàn toàn

Hố sâu ông vẫn nhẹ nhàng bước lên,

Chợt ông cảm thấy bình yên

Một bông sen nở cánh hiền dưới chân

Tòa sen mát mẻ muôn phần

Nhụy sen phủ khắp toàn thân phấn vàng

 Nhiệm mầu! Kỳ diệu! An toàn!

Chủ nhân dâng vội thức ăn cúng dường

Vào bình bát Phật thân thương

Kiên trì tiến bước trên đường tu thân.

Ác Ma thất bại hoàn toàn

Biến đi mất dạng, hố than chẳng còn,

Phật Độc Giác hồi hướng luôn

Bao nhiêu công đức cho ông chủ nhà

Giơ tay chú nguyện thiết tha

Chủ nhà đảnh lễ rất là thành tâm.

Phật quay về chốn sơn lâm

Trong vùng Hy Mã Lạp Sơn chập chùng.

*

Đứng nguyên trên đoá sen hồng

Chủ nhân triệu phú trong lòng vui tươi

Tòa sen thuyết pháp vang lời

Chung quanh đại chúng mọi người lắng nghe

Lời khuyên bố thí, từ bi

Lời khuyên giữ giới trọn bề chân tu.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE SILENT BUDDHA

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật

TRUYỆN PHẬT ĐỘC GIÁC

Người triệu phú ở Ba La Nại là tiền thân Đức Phật.

__________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2011(Xem: 15483)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 14349)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14161)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13074)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21007)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 12651)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14004)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!
15/01/2011(Xem: 13560)
hỏng tay ra phố một mình Đêm ba mươi xả buông giành áo cơm Mặc người chộn rộn lo toan Ta tìm ta giữa ngổn ngang dập dìu Phàm phu chen với cao siêu
14/01/2011(Xem: 18091)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
14/01/2011(Xem: 14304)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..