Rượu Mặn

29/03/202515:09(Xem: 4650)
Rượu Mặn

RƯỢU MẶN

 Ruou Man

 

Một ông chủ quán rượu kia

Có chàng giúp việc rất chi nhiệt tình

Ông thường để hắn thay mình

Đứng ra rót rượu loanh quanh bên quầy

Anh chàng sốt sắng lắm thay

Có nhiều sáng kiến! Ra tay giúp người!

Một hôm nóng nực ngoài trời

Chủ nhân chợt muốn đi bơi ven làng

Ra sông tắm mát thênh thang

Nên ông giao quán cho chàng trông coi.

Anh chàng tiếp khách, tươi cười

Nhìn người uống rượu chàng thời suy tư:

“Tại sao khách lại cứ ưa

Nhâm nhi chút muối khi vừa uống xong?”

Chàng không muốn hỏi lòng vòng

Sợ người chê dốt, chê không sành đời,

Chàng đâu rõ uống rượu rồi

Rượu làm đắng lưỡi, đắng môi vô cùng

Khách hàng phải lấy muối dùng

Cho tan dư vị ở trong miệng mình.

Anh chàng tự nghĩ khôn lanh

Tưởng rằng thêm muối rượu thành ra ngon

Nên làm như vậy là khôn

Giúp cho công việc bán buôn thêm lời

Chẳng bao lâu sẽ phát tài

Chủ nhân quán rượu tất hài lòng đây

Thế là chàng vội loay hoay

Đem bao nhiêu rượu pha ngay muối vào

Nhưng chàng kinh ngạc biết bao

Thấy người uống rượu ai nào khen đâu

Khách hàng tới uống trước sau

Uống xong lập tức nhổ mau ra rồi

Hò la mắng mỏ nặng lời

Bỏ đi quán khác tức thời còn chi.

*

Tắm xong chủ quán trở về

Ngạc nhiên thấy quán chẳng hề có ai

Khách hàng không thấy một người

Rượu thời lại mặn có đời nào ngon

Thế là hỏng chuyện bán buôn

Vì chàng giúp việc tưởng khôn, rành đời.

Vài ngày lặng lẽ dần trôi

Ông đi kể chuyện cho người bạn xưa

Bạn là cố vấn của vua

Bạn bèn lên tiếng khi vừa nghe xong:

“Kẻ khờ dại muốn lập công

Muốn làm điều tốt nhưng không lợi gì

Chỉ gây hại! Chẳng ích chi!

Chớ nên cho kẻ ngu si gần mình!”

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi SALTY LIQUOR

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Nhận diện Tiền Thân Đức Phật

TRUYỆN RƯỢU MẶN

Người bạn của chủ tiệm rượu là tiền thân Đức Phật.

 

_____________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/12/2014(Xem: 17372)
Sắc hương ngàn dịu vợi Xuân-Hạ-Thu-Đông… rồi! Chỉ ngoài kia gió mới Thinh lặng vầng mây trôi.
16/12/2014(Xem: 14068)
Cuộc đời như một dòng sông Đời người phiêu bạt theo dòng nổi trôi Buông xuôi theo kiếp luân hồi Hết trong đến đục khổ thôi thác ghềnh Khiến cho cứ mãi lênh đênh Sóng vùi gió dập tận nền khổ đau
16/12/2014(Xem: 17510)
Kinh thư biến hóa biểu đồ Con tàu thiền quán qua bờ kiến tri Tâm linh thực nghiệm đêm ngày Thực hư bất khả tư nghì, ô hô!
14/12/2014(Xem: 14192)
Mờ mờ sương giăng núi thẳm. Bàn chân bước qua một lần Tình trong tay áo bâng khuâng Con đường tương tư lận đận.
14/12/2014(Xem: 14443)
Tánh Tuệ luôn mãi huy hoàng Sao Phàm Phu Tánh hiên ngang trị vì Hốt giác, hốt mê liền khi Chấp Ngã, chấp Pháp níu ghì bủa vây
11/12/2014(Xem: 16916)
- Luân hồi sáu nẻo vào ra Tùy theo nghiệp báo dẫn ta thăng trầm Người hiền thì được siêu thăng Kẻ ác thì bị giam cầm khảo tra Về đâu cũng bởi tại Ta...
11/12/2014(Xem: 16075)
Nước mùa thu với mặt hồ phẳng lặng Luôn trong xanh phản chiếu cả bầu trời Cõi bình yên hiện hữu khắp muôn nơi Hãy trân quý để muôn loài cộng hưởng Sống an ổn là một điều sung sướng “Phân biệt” sinh sóng gợn nước trào dâng Bầu trời xanh tĩnh lặng cũng mất dần
11/12/2014(Xem: 14599)
Thân già bịnh tật ốm đau Vào nhà dưỡng lão trước sau một mình, Đầu óc lú lẩn vô minh Lại thêm khó tính cảm tình cũng không. Vệ sinh tắm rửa khó lòng Lau chùi kỳ cọ y công tận tình,
10/12/2014(Xem: 18565)
Vệ giang chiều cuối năm, Tôi về mưa lâm thâm. Dáng Mẹ tre gầy guộc Thương! Con lệ đá câm!
09/12/2014(Xem: 16359)
Hôm nay con lại về đây Cầu siêu lễ Phật theo Thầy tụng kinh Thời kinh thật quá oai linh Người âm siêu thoát, hữu tình vui lây Giọng Thầy dẫn chúng thật hay Chúng con hòa nhịp hăng say rõ ràng Lời Thầy ấm cúng ngân vang Tâm Thầy tha thiết xốn xang lòng người Thời Kinh như Phật hiện đời