Rượu Mặn

29/03/202515:09(Xem: 4831)
Rượu Mặn

RƯỢU MẶN

 Ruou Man

 

Một ông chủ quán rượu kia

Có chàng giúp việc rất chi nhiệt tình

Ông thường để hắn thay mình

Đứng ra rót rượu loanh quanh bên quầy

Anh chàng sốt sắng lắm thay

Có nhiều sáng kiến! Ra tay giúp người!

Một hôm nóng nực ngoài trời

Chủ nhân chợt muốn đi bơi ven làng

Ra sông tắm mát thênh thang

Nên ông giao quán cho chàng trông coi.

Anh chàng tiếp khách, tươi cười

Nhìn người uống rượu chàng thời suy tư:

“Tại sao khách lại cứ ưa

Nhâm nhi chút muối khi vừa uống xong?”

Chàng không muốn hỏi lòng vòng

Sợ người chê dốt, chê không sành đời,

Chàng đâu rõ uống rượu rồi

Rượu làm đắng lưỡi, đắng môi vô cùng

Khách hàng phải lấy muối dùng

Cho tan dư vị ở trong miệng mình.

Anh chàng tự nghĩ khôn lanh

Tưởng rằng thêm muối rượu thành ra ngon

Nên làm như vậy là khôn

Giúp cho công việc bán buôn thêm lời

Chẳng bao lâu sẽ phát tài

Chủ nhân quán rượu tất hài lòng đây

Thế là chàng vội loay hoay

Đem bao nhiêu rượu pha ngay muối vào

Nhưng chàng kinh ngạc biết bao

Thấy người uống rượu ai nào khen đâu

Khách hàng tới uống trước sau

Uống xong lập tức nhổ mau ra rồi

Hò la mắng mỏ nặng lời

Bỏ đi quán khác tức thời còn chi.

*

Tắm xong chủ quán trở về

Ngạc nhiên thấy quán chẳng hề có ai

Khách hàng không thấy một người

Rượu thời lại mặn có đời nào ngon

Thế là hỏng chuyện bán buôn

Vì chàng giúp việc tưởng khôn, rành đời.

Vài ngày lặng lẽ dần trôi

Ông đi kể chuyện cho người bạn xưa

Bạn là cố vấn của vua

Bạn bèn lên tiếng khi vừa nghe xong:

“Kẻ khờ dại muốn lập công

Muốn làm điều tốt nhưng không lợi gì

Chỉ gây hại! Chẳng ích chi!

Chớ nên cho kẻ ngu si gần mình!”

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi SALTY LIQUOR

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Nhận diện Tiền Thân Đức Phật

TRUYỆN RƯỢU MẶN

Người bạn của chủ tiệm rượu là tiền thân Đức Phật.

 

_____________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2017(Xem: 13849)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
27/01/2017(Xem: 13438)
Cha mẹ sinh ra, Thầy giáo dưỡng Biết về đâu không có ơn Thầy Đời bồng bềnh như những áng mây Trôi dạt mãi không nơi dừng lại
25/01/2017(Xem: 11931)
Hoa vẫn nở rồi hoa cũng phải tàn Người sống chết bình thường chuyện thế gian Khi ta sống hết lòng lo phụng sự Chuyện thị phi đừng tham dự luận bàn
25/01/2017(Xem: 11458)
Trump nay chỉ có một ngôi ( nhà trắng ) Ta luôn có cả ba ngôi báu vàng Nay xin kể thật rõ ràng Thứ nhất PHẬT BẢO sáng vầng hào quang
24/01/2017(Xem: 14425)
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét, củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm, thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.
22/01/2017(Xem: 16409)
Ta là gã Tiều Phu đi khắp nẽo Chốn núi rừng đâu chẳng phải nhà ta Khi đói thì tìm trái rừng, rau, lá Để ấm lòng trên những bước đường xa
22/01/2017(Xem: 9711)
Đức hạnh lớn dù tuổi đời còn nhỏ Nhưng vẫn là bậc đại trí trượng phu Tâm nguyện hành pháp thiện phá ngục tù Khắp tứ chúng thường quy y kính ngưỡng .
22/01/2017(Xem: 13600)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông Mọi người vì thế đồng lòng Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan: "Nghệ nhân bần tiện, tham lam" Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
20/01/2017(Xem: 12332)
Mai nở đào tàn chuyện thế gian Người tu tự tại cảnh thanh nhàn Vui xuân buông xả nơi phiền não Đón tết không quên chốn niết bàn Bính Thân từ giả nhiều hy vọng
20/01/2017(Xem: 12806)
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo Bản thể thường hay, bặt tử sinh Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!