Lắng Nghe Tiếng Nước Mình

24/03/202521:45(Xem: 7745)
Lắng Nghe Tiếng Nước Mình
tieng viet

LẮNG NGHE TIẾNG NƯỚC MÌNH
 

Kính quý tặng Thầy THÍCH NGUYÊN TẠNG-
Chủ biên trang nhà QUẢNG ĐỨC
Cùng quý thầy cô dạy tiếng Việt, các cháu học lớp tiếng Việt

 

Lắng … lắng tai nghe tiếng nước mình

Mỗi thanh âm …mỗi hóa uy linh

Sớm mai thức dậy :  ơi ba má.

Sẩm tối thì nghe mạ gọi mình …

 

Tự quy thầy dạy về nương tựa

Ghềnh thác mê mờ  há lãng quên

Thầy nhắc nhủ mình về  chỗ tựa :

Đức Phật trong tâm  thật rõ bền…

 

Con cháu ly hương không ly tổ

Gốc Văn Lang  văn hóa Việt trường tồn.

Tiếng mình tha thiết khuyên mình nhớ.

Bốn tao nôi mẹ hát châm ngôn.

 

Mạ kể chuyện tình bợc nước ao

Cầu tre lắt lẽo dám mơ đâu .

Cha đi chinh chiến nom bờ cõi

Mẹ ẳm con chinh phụ nén sầu.

 

Tiếng Việt chúng mình tinh tế lắm

U, mạ, cha, ông, mệ với bà….

Ngôi thứ tỏ tường hơn ngoại ngữ

Nghe bà con nói…sẽ nghe ra…

 

Nhớ tiếng, nhớ cha ông ,nhớ nước…

Toàn tâm thầy mở lớp… cho mình.

Xa quê cố học dăm ba chữ

Mà lắng lòng nghe tiếng Việt linh .

 

HẠNH PHƯƠNG

Việt Nam , ngày 24 tháng 3 năm 2025




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 16609)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15845)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30947)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 16257)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 16123)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 15363)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 16493)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 18945)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 16514)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 19643)
Khóc Cha (thơ)