52_Vấn đề chủng tộc và Tâm Bồ Đề

21/02/202508:56(Xem: 9412)
52_Vấn đề chủng tộc và Tâm Bồ Đề
su co giac anhsu co giac anh-4su co giac anh-2

VẤN ĐỀ CHỦNG TỘC

VÀ TÂM BỒ ĐỀ

Kính tặng Sư Cô
Giảng Sư Thích Giác Anh

Thường nghe hai chữ Bồ Đề
Là nhân Giác Ngộ thoát mê luân trầm
Khổ đau châp ngã sai lầm
Phật nhìn thấu rõ địa tâm thiện hiền

Bổn Sư quán chiếu nhân duyên
Kiếp xưa mình cũng bao phiên luân hồi
Hiện tiền ai được làm người
Chắc quên thống khổ sống đời súc sinh.

Lạc trôi khắp cõi vô minh
Quẩn quanh trong chúng hữu tình bi thương
Chất chồng tập khí ác ương
Dựng xây thành quách vô thường chắn che

Ở nhà mà muốn quay về
Như người mất trí si mê lạ lùng
Nhân xưa Tam Bảo gieo trồng
Đủ đầy duyên phước một lòng quy y

Thương mình là biết Từ Bi
Sống đời bình đẳng khắc ghi ân tình
Niệm ân tất cả chúng sinh
Tấm lòng tử tế nuôi mình thành nhân

Bây giờ ta phải tinh cần
Phụng hành lợi dưỡng chơn tâm Bồ Đề
Cái tâm kỳ thị khen chê
Đó đây đồng loại chẳng hề thương nhau

Cũng vì quá độ tham cầu
Phân chia chủng tộc soi màu làn da
Cùng đau, máu đỏ kia mà
Khác là phước báo chẳng qua tại mình

Học gương Bồ Tát Bất Khinh
Thương người kém phước hơn mình mới hay.
Dù quan, Vua lẩn ăn mày
Ai chưa giải thoát, đọa đày như nhau.

Huân tu thiện trí diệu mầu
Phát huy Phật lực dài lâu tinh cần
Chúng con kính nguyện niệm ân
Mười phương Tam Bảo quyết tâm hành trì.


Phần Lan20.2.2025
Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 16450)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15744)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30809)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 16146)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 16013)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 15279)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 16411)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 18702)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 16382)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 19479)
Khóc Cha (thơ)