Chớ Tìm Tri Thức Trong Cơn Mộng (Thơ)

06/02/202514:05(Xem: 10453)
Chớ Tìm Tri Thức Trong Cơn Mộng (Thơ)

Buddha-325

Chớ tìm tri thức trong cơn mộng.

Ngày Xuân đọc thơ Thiền Sư Hương Hải về Đạo (1) 

“Chớ tìm tri thức trong cơn mộng” là sao?

Lật tung tài liệu bỗng dao động nghẹn ngào 

“Đã noi theo các khí phách thanh cao, Thầy Tổ “?

Không cần độc đáo “bách thế lưu phương “ chớ SỢ 

Chỉ cần giữ được  trung chính, biết giá trị mình 

Trong cách ứng xử cuộc đời, với lòng nhiệt huyết tự tin 

Hy vọng nhỏ nhoi: 

“sẽ góp phần xua tan bóng tối đè nặng l”

Của  kiếp nhân sinh, mà hành trình vô tận 

Nổi chìm trong cảnh phồn hoa, 

chớ chán nản để mũ ni che tai 

 Cùng nhau kết nối, 

quan tâm sự hiện hữu từng ngày 

Ta cũ, mới trong  từng  phút giây tan hợp! 

Nên …

người  có tài năng và ý chí phải được công nhận

Trân trọng những gì rất thiết thực vững bền 

Tiền tài trong thế giới vô thường, cần được đổi tên 

Từ sự cống hiến và tầm ảnh hưởng 

thành PHÁP TÀI CÔNG ĐỨC 

Vì không thể nào trong cơn mộng tìm được tri thức ! 

 

Chỉ cần  làm việc nhỏ, giản dị 

nhưng đem lại lợi ích cho  người. 

Đừng lo toan 

 việc to tát dời non lấp bể, khó nuốt trôi 

Trong lối sống thường nhật, bằng phát huy 

thông qua rèn luyện và học hỏi!

Kính tri ân lời Thiền Sư giáo dưỡng giúp lãnh hội! 

 Huệ Hương 

———————-

(1) 

Bài thơ Đạo của Hương Hải Thiền Sư

“Nghe lại điều mình thấy mỗi ngày 

Suy đi nghĩ lại kỹ, càng hay

Chớ tìm tri thức trong cơn mộng 

Có thể  tỉnh say nhận được Thày”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15594)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30120)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15593)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 15438)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14719)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 15912)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 17299)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 15807)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 18882)
Khóc Cha (thơ)