Chớ Tìm Tri Thức Trong Cơn Mộng (Thơ)

06/02/202514:05(Xem: 8854)
Chớ Tìm Tri Thức Trong Cơn Mộng (Thơ)

Buddha-325

Chớ tìm tri thức trong cơn mộng.

Ngày Xuân đọc thơ Thiền Sư Hương Hải về Đạo (1) 

“Chớ tìm tri thức trong cơn mộng” là sao?

Lật tung tài liệu bỗng dao động nghẹn ngào 

“Đã noi theo các khí phách thanh cao, Thầy Tổ “?

Không cần độc đáo “bách thế lưu phương “ chớ SỢ 

Chỉ cần giữ được  trung chính, biết giá trị mình 

Trong cách ứng xử cuộc đời, với lòng nhiệt huyết tự tin 

Hy vọng nhỏ nhoi: 

“sẽ góp phần xua tan bóng tối đè nặng l”

Của  kiếp nhân sinh, mà hành trình vô tận 

Nổi chìm trong cảnh phồn hoa, 

chớ chán nản để mũ ni che tai 

 Cùng nhau kết nối, 

quan tâm sự hiện hữu từng ngày 

Ta cũ, mới trong  từng  phút giây tan hợp! 

Nên …

người  có tài năng và ý chí phải được công nhận

Trân trọng những gì rất thiết thực vững bền 

Tiền tài trong thế giới vô thường, cần được đổi tên 

Từ sự cống hiến và tầm ảnh hưởng 

thành PHÁP TÀI CÔNG ĐỨC 

Vì không thể nào trong cơn mộng tìm được tri thức ! 

 

Chỉ cần  làm việc nhỏ, giản dị 

nhưng đem lại lợi ích cho  người. 

Đừng lo toan 

 việc to tát dời non lấp bể, khó nuốt trôi 

Trong lối sống thường nhật, bằng phát huy 

thông qua rèn luyện và học hỏi!

Kính tri ân lời Thiền Sư giáo dưỡng giúp lãnh hội! 

 Huệ Hương 

———————-

(1) 

Bài thơ Đạo của Hương Hải Thiền Sư

“Nghe lại điều mình thấy mỗi ngày 

Suy đi nghĩ lại kỹ, càng hay

Chớ tìm tri thức trong cơn mộng 

Có thể  tỉnh say nhận được Thày”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/01/2016(Xem: 16359)
CUNG nghinh năm Bính Thân cười, CHÚC năm mười sáu đẹp tươi cõi lòng TÂN niên phúc lộc chờ mong XUÂN lan cúc trúc hanh thông cửa nhà VẠN nhà cuộc sống thăng hoa SỰ khó thành dễ, cho qua khỏi nàn NHƯ mây thong thả nhẹ nhàng Ý lành tâm tịnh huy hoàng cả năm. Chùa Hải Đức, Florida 2016 Châu Ngọc
19/01/2016(Xem: 18960)
Ngày xưa trong chốn rừng sâu Có bầy khỉ nọ cùng nhau họp đoàn Đếm ra đủ tám mươi ngàn Bầu ra vua khỉ đầu đàn chỉ huy Thân hình vua lớn dị kỳ Lại thêm đầu óc rất chi tuyệt vời. Thế rồi một buổi đẹp trời Họp bầy, vua khỉ ban lời khuyên răn:
15/01/2016(Xem: 20689)
Ngày xưa ở tại ven sông Có chàng khỉ sống ung dung một mình Mạnh sức lực, lớn thân hình Thêm tài nhảy nhót tài tình kể chi. Giữa sông có đảo đẹp kia Bao nhiêu cây cối rậm rì xanh tươi Trái cây ngon ngọt khắp nơi Nào hồng, nào chuối chào mời khỉ ta. Từ bờ tới đảo khá xa May thay có đá nhô ra giữa dòng
15/01/2016(Xem: 12423)
Nhân giỗ đầu của anh Vĩnh Hiền (Phù Du) Mời anh nhấp ngụm sen trà Trần gian cõi rượu, ta bà cõi thơ
14/01/2016(Xem: 12856)
Phải chi mây đã ngừng bay Phải chi gió chỉ nhẹ lay bên thềm Phải chi nắng hỡi đừng lên Phải chi nỗi nhớ đành quên một lần
12/01/2016(Xem: 14001)
Tuyết rơi trắng ngập sân chùa Hồi chuông theo gió đong đưa gợi thiền Tâm bất vọng quán nhân duyên Trần gian một chuỗi ưu phiền không tên Bạc đầu còn giấc ngủ quên Dẫu mai thức dậy cũng miền chiêm bao Thả neo đời giữa lao xao Để cho tĩnh lặng đi vào cõi chân
12/01/2016(Xem: 15822)
Trang Nhà Quảng Đức chúc xuân Đạo tràng Tu viện một lòng hướng quê “Dê” đi năm “khỉ” lại về “Tâm Viên Ý Mã” nguyện thề phải tu Là “khỉ” tâm rất lu bu Lăng xăng chạy nhảy oán thù tạo gieo
11/01/2016(Xem: 17479)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh, Nhân từ nổi tiếng rừng xanh Giúp người hoạn nạn tâm thành chứa chan. Một ngày rực rỡ ánh vàng Nắng trời tỏa ấm, gió ngàn vờn quanh
09/01/2016(Xem: 21027)
Thiên nhân hỏi: - Thanh kiếm nào sắc bén nhất? Chất độc nào tàn hại nhất? Ngọn lửa nào dữ dội nhất? Bóng đêm nào đen tối nhất? - Đức Phật trả lời: Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất, dục vọng là chất độc tàn hại nhất, đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất, vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
09/01/2016(Xem: 11891)
Theo “ngũ dục” (1) sẽ làm mờ chân tánh Khiến bao người phải lụy hại thân tâm Áng mây che tâm trí lắm mê lầm Bao kẻ chết cũng bởi vì ngũ dục: Vàng ngọc của tiền “tài” luôn thôi thúc Biết bao người ham muốn phải chạy theo Tưởng đâu rằng có nó sẽ hết nghèo