Hãy đến với Phật (thơ)

03/11/202407:05(Xem: 5305)
Hãy đến với Phật (thơ)
phat thanh dao

HÃY ĐẾN VỚI PHẬT


Chân thành khuyên các bác:
Gặp chuyện đời buồn phiền,
Hãy đến với Đức Phật.
Tâm thức sẽ bình yên.
Một nghìn pho Kinh Phật,
Mà pho nào cũng dày.
Sẽ lâu và khó đấy.
Tạm thời cứ lên Phây
Đọc những bài tôi viết.
Để rồi thấm dần dần.
Rồi dần dần thành Phật,
Hưởng an lạc tâm thần.
Có cái an lạc ấy,
Các bác sẽ thấy mình
Trở thành người khác hẳn,
Thoát khỏi vòng vô minh.
Tự các bác sẽ chán
Cái nhà, cái xe con.
Cái chân dài, chân ngắn.
Cái Ipheo, Iphone...
*
Phật Pháp là cứu cánh
Với mỗi một chúng ta,
Để sống thiện, hữu ích,
Hạnh phúc và an hòa.
Khi thấm nhuần Phật Pháp,
Hiểu cái khổ chúng sinh,
Ta sống có ý nghĩa,
Với đời và với mình.
Ta hiểu Tứ Diệu Đế,
Hiểu Tứ Vô Lượng Tâm,
Quán triệt Bát Chính Đạo…
Là ta tự nâng tầm.
Tiếc, nhiều người không biết,
Không tìm biết để mình
Chứng ngộ được Phật Pháp,
Thoát khỏi vòng vô minh.
Nguyên nhân - do tăm tối,
Tâm chưa tĩnh, chưa thiền.
Còn một lý do nữa,
Là do chưa gặp duyên.
Tôi đến với Phật Pháp,
Thú thật, mới gần đây.
Và muốn giúp các bác
Có được cái duyên này.
Dẫu không phải là Phật,
Đơn giản một con người,
Tôi mong muốn tất cả
Được hạnh phúc ở đời.
Nên dù già, sức yếu,
Tôi vẫn cố hàng ngày
Chuyển thể các tích Phật,
Những điều lành, điều hay.
Nôm na và ngắn gọn,
Dễ hiểu và có vần
Để tiểu tích thành đại,
Các bác ngộ ra dần.
Ngộ để sống tâm thiện,
An lạc và thảnh thơi.
Ích mình, ích con cháu,
Mà ích cả nhiều đời.
Được thế, tôi mãn nguyện,
Thấy công việc của mình
Cũng có chút ý nghĩa
Với đồng loại, chúng sinh.
Chỉ còn một mong muốn,
Là sống lâu, thật lâu,
Như Bành Tổ nghìn tuổi,
Mấy lần bạc tóc râu,
Để lặng lẽ chuyển thể,
Giản dị và nôm na
Mấy nghìn bộ Kinh lớn
Về Phật Pháp Thích Ca.
Để tôi và các bác,
Sống đẹp và có tình.
Để đất nước, xã hội
Hài hòa và yên bình.
Ước mong tôi chỉ thế,
Thiện tâm và thực lòng.
Vấn đề là các bác
Có muốn theo hay không.

***


PHÚC PHẬN

Đã là phúc phận lớn
Ta trải qua một ngày
Mà vẫn sống yên ổn,
Khỏe mạnh như mọi ngày.
Vì nhiều người đau ốm,
Đêm nằm ngủ trên giường
Sáng không còn mở mắt
Để còn thấy vầng dương.
Nhiều người hôm qua khỏe
Thế mà rồi bất ngờ
Hôm nay thành tàn phế,
Với cái chết đang chờ.
Cũng nhiều người, nhiều lắm,
Mặc rách, ăn không no.
Không có gì để mất.
Cả độc lập, tự do.
Vậy là phúc phận lắm,
Ta trải qua một ngày
Mà vẫn sống yên ổn,
Khỏe mạnh như mọi ngày.
Và ta, người may mắn,
Ngủ dậy vẫn yên lành,
Hãy thương yêu, chia sẻ
Với những người xung quanh.
ĐẠO LÀM CON
Đạo làm con, Phật dạy,
Phải hiếu với mẹ cha.
Yêu thương và chăm sóc
Nhất là khi về già.
Trong các tội, bất hiếu
Là tội lớn nhất đời.
Làm con mà bất hiếu
Thì không phải là người.
Ngài nói: Nếu con cái
Khênh bố mẹ trên vai,
Cả khi đại, tiểu tiện,
Đi hết cuộc đời dài,
Thì việc này chí hiếu
Và đáng khen của anh
Cũng chưa đủ đền đáp
Công cha mẹ sinh thành.
*
Phật đã nói như vậy.
Bất hiếu với mẹ cha,
Thì đừng mong con cái
Sẽ có hiếu với ta.

Thơ của Thái Bá Tân



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2010(Xem: 18765)
Đông tàn, tuyết rụng, ánh trời quang Cảnh vật dường như mới điểm trang. Cây cỏ thắm tươi... hoa nở đẹp
08/11/2010(Xem: 21272)
Đức Phật dạy các con phải tự độ Thường ngày đêm y giới luật tu hành Tham nhiễm rời giải thoát như trăng thanh Y pháp Phật tu hành tất giác ngộ.
07/11/2010(Xem: 13450)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.
06/11/2010(Xem: 31622)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 16191)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 18513)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 17033)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 18884)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…
29/10/2010(Xem: 16277)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19501)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười