Tôi cũng có thần tượng (thơ)

14/10/202407:51(Xem: 6730)
Tôi cũng có thần tượng (thơ)

ht tue sy

TÔI CŨNG CÓ THẦN TƯỢNG
 

Dĩ nhiên là không phải mấy em chân dài ưỡn ẹo
Ngôi sao điện ảnh, thời trang
Những anh chàng sáu múi
Thần tượng tôi đâu phải là tỷ phú giàu sang
Càng chẳng là bọn doanh nhân, chính khách
Thần tượng của tôi vô cùng đơn sơ, thanh bạch
Sống tri túc với khí phách ngất trời mây
Trí Tuệ cao siêu trong tấm thân gầy
Sĩ trượng phu giữa dòng đời đen bạc
Chống gậy trúc đạp trường sơn dấn bước
Ngày và đêm trang nghiêm mực thước
Mắt nheo cười nắng quái cũng liêu xiêu
Thần tượng của tôi tôn quý biết bao nhiêu
Giữa nhân thế xô bồ loạn động
Tấu dương cầm hồn bay cao lồng lộng
Phụng nhân gian cúng dường tối thắng tôn
Cuộc hành trình như thể vô môn
Vốn hư không mà bảo tồn dựng lập
Thần tượng tôi bậc kim cang vô úy
Mặc thói đời luân lý suy vi
Hình án ngục tù cũng chẳng hề chi
Thì kể gì những trò ma mị
Sống tháng ngày quốc gia rưng rưng máu lệ
Khóe mắt gầy hao nắng quái
Nhìn xuyên qua bóng tối đêm dài
Mảnh cà sa bọc lấy hình hài
Đấng trượng phu với bản hoài dựng lập
Thần tượng tôi duy nhất
Dù đến đi vẫn mãi mãi trong tâm hồn
Bóng áo lam còn đó với non sông
Phù đạo pháp giữ tông môn dân tộc
Dịch kinh sách, làm thơ, chơi nhạc
Bậc tài hoa dâng trác tuyệt cho đời
Dẫu vô ngôn mà chan chứa vạn lời
Người như thể từ “Cung trời hội cũ”*
Đem miệng lưỡi tán dương sao cho đủ
Ngôn từ đời quả cũng thật phù du
Thần tượng tôi vị du sĩ vô tung
Như mây gió thung dung tự tại
Mấy mươi năm thể Tâm kinh “Vô quái ngại”
Giờ còn đây một mảnh trăng gầy
Đủ phủ sáng non nước ngày chung cuộc
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0924
 
* Chữ của ngài
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/12/2018(Xem: 13267)
Cứ mỗi chiều thứ bảy Con theo mẹ về chùa Trồng duyên lành với Phật Gác mọi chuyện nô đùa Lắng lòng con niệm Phật Từng nhịp mõ rơi đều
05/12/2018(Xem: 27294)
Tuổi ấu thơ sống trong mái ấm Bên gia đình thấm đẫm tình thương Ngày ngày hai buổi đến trường Chăm lo đèn sách bước đường mai sau. Sớm nhận thấy đường đời nẽo đạo Rời tuổi thơ nương náu cảnh chùa kệ kinh chuông mõ sớm trưa
04/12/2018(Xem: 11584)
Mỗi Bước Chân Nguyên (thơ) Thân tặng hai nhà thơ bên xứ Úc: Huệ Hương và Thanh Phi. Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền Dõi theo hơi thở phút an nhiên Tập khí bao đời xin dứt bỏ Sáng lạn trời mây rõ đạo huyền Tham vấn minh sư ngày tháng rộng Giác tánh hiển bày diệu lý nguyên Thiện hữu đồng hành thêm kiến giải Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền. Dallas Texas, 3-12-2018 Tánh Thiện
03/12/2018(Xem: 14971)
ĐỌC SÁCH Nhâm nhi con chữ trải dòng Từng trang nhẹ giở động lòng rung tim Khi trưa vắng, lúc nửa đêm Thị phi san sớt, nhân duyên chia cùng.
02/12/2018(Xem: 12040)
Ngọc vẫn còn đây đẹp sáng trong Tháng năm tìm kiếm ngược xuôi dòng Tư duy nhớ lại lời Phật dạy Ngọc vẫn trong mình ngọc vẫn trong Ngọc chiếu soi nguồn hương tuệ giác Phá trừ mê chấp chuyển xoay lòng Ngọc mãi rạng ngời đường tâm ý Đẹp cả trong ngoài chẳng mỏi mong.
02/12/2018(Xem: 15003)
SƠ TỔ THIỀN PHÁI Cung vàng dứt bỏ phù hư Áo sô am lá tịnh tu ly trần Tháng ngày khổ hạnh sơn vân Phật hoàng ngời sáng, Trúc Lâm danh truyền.
30/11/2018(Xem: 15357)
Nửa mái am thiền, nhất mộng sương, Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ Mắt lá xanh màu, khói dễ vương Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!
29/11/2018(Xem: 18483)
Quảng Đức trang thơ thấm đạo tình Sẻ chia nguồn đạo liễu nghĩa kinh Thắp sáng niềm tin nơi cửa Phật Ngộ ý quên vần cảm nét xinh Muôn nẻo thơ về hương đạo lý Góp nhặt thiền qua tự tánh mình Cảm tạ nguồn thơ trang Quảng Đức Tháng rộng năm dài dấu đậm in.
28/11/2018(Xem: 20640)
Tôi sinh ra từ miền đất Phương Nam Thẳng cánh cò bay một thời mở cõi. Ngàn mây vân du Ngàn mây vẻ lối, Sông nước muôn trùng, bát ngát bóng chiều lam.
27/11/2018(Xem: 13432)
Sài gòn mưa bão quê tôi Dân tình điêu đứng đứng ngồi không yên Bão ơi xin hãy lắng yên Đừng gây lũ lụt mà phiền mọi nơi Xa quê tôi vẫn nhớ về Mong cho yên ổn mọi bề đó đây Mai này về lại xum vầy Tình quê non nước tràn đầy yêu thương Sài gòn tiếng gọi thân thương Ai đi chẳng nhớ con đường quê hương.