Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

13/10/202415:51(Xem: 6028)
Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

tho vinh huu (2)

Liên khúc bụi đường trầm thăng

 

 

Trầm luân mơ giấc dị thường

Đi hoang một thuở tà dương quên về

Phù trầm mương đá bờ kênh

Khát khao mạch suối trên ghềnh chiêm bao

Trùng khơi muối mặn gọi nhau

Đồng khô ruộng phước nhuốm màu sân si

Đò ngang tấp bến đoạ đày

Ngắt chùm hoa dại đứt tay bẽ bàng

Tồn sinh nhịp thở cũ càng

Bờ lau đáy mắt trăng ngàn tình treo

Đàn thùng réo rắt cô liêu

Phím cung trôi dạt hoa bèo sắc hương

Quen rồi cảnh giới hoang lương

Hư vô vẫn mộng

Đau thương trụt trồi

Bước chân chõi nhịp không lời

Thơ theo lạc vận phỉnh phờ áo cơm

Chim chiều ríu rít hoàng hôn

Rừng thiêng hợp tấu tiếng hồn vãng lai

Biến thiên mộng thực đêm dài

Chùa quê chuông gọi

Gót chai đá mềm

Hôm qua nắng đã soi thềm

Ngày mai khấp bút hương nguyền lên non

Mây còn nặng trĩu tình ân

Vòm cao vần vũ rơi vần phàm phu

Lơ ngơ đại lộ mịt mù

Đuốc nhà leo lét

Đèn sư rạng ngời

Một lần buông thả buông lơi

Lên đường

Sám hối

Nụ cười tẩm hương…

 

Tường rêu ôm ấp bụi đường

Niềm vui thiên cổ

Nỗi hờn lắt lay

Bềnh bồng thẳng tắp đường mây

Cỏ cây mộng mị đã đầy phấn son

 

Bụi đường

tung tẩy thời gian

Xoa thương vết rạn bóng tàn trăng khuya

Phù du rơi rụng thềm hè

Từ đường tĩnh mặc lặng nghe thở dài

Cuộc chơi gieo gặt sóng soài

Xôn xao cuộc lữ gót hoài trở xoay

 

Bụi đường

rơi rớt kẽ tay

Lăng xăng ngược gió loay hoay ngược nguồn

Tuổi thơ ảo ảnh chập chờn

Bên song cửa đón gió vờn bướm xinh

Phương trời đọng đó bình minh

Bút cùn tay yếu khắc kinh vách nhà

Sân xưa gạch đỏ yên hoà

Bao mùa hoa rụng đã già hoa tươi

 

Bụi đường

gõ nhịp đưa nôi

Ráng hồng mục tử còn ngồi ngắm trâu

Bến bờ chập choạng mộng du

Đồi cao tỉnh thức hát ru phong trần

 

Triều dâng núi lở sông tràn

Bên triền đá bụi hai hàng lệ tuôn

 

Bụi đường

đặc quánh tang thương

Thu hình nhuộm nắng ấm vườn tịch liêu

Gió đưa cát bụi chín chiều

Tường rêu ôm ấp liêu xiêu bụi đường.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/08/2020(Xem: 11232)
Thức Tỉnh Một kiếp nhân sinh, một kiếp sầu. Vô thường có hẹn với ai đâu! Đã chưa tát cạn sông phiền não, Thì vẫn xoay vòng bể khổ đau! Bởi chẳng nhân lành từ kiếp trước, Nên không quả ngọt ở ngày sau. Nhất tâm thường niệm Di Đà Phật, Mới thấy vô biên lẽ nhiệm mầu!
17/08/2020(Xem: 12660)
Trải Nghiệm và Thăng Trầm Giọt lệ mừng rơi mỗi khi tỉnh giấc ! Văng vẳng lời pháp thoại đã giúp trừng tâm, Lắng gạn nhiễm ô vi tế âm thầm, Vọng tưởng Ngã. Nhân cầu ...hành tác ! Những thăng trầm làm cái nhìn đổi khác, Lý thuyết ngôn từ ... chạy theo đã quá xa Căn bản phiền não càng phát tán rộng ra Đạp gai mới dừng lại ... cái đau trải nghiệm !
16/08/2020(Xem: 10062)
Y vàng dứt bỏ giận hờn Vai oằn sứ mạng, pháp môn độ người Sứ giả dẫm bước muôn nơi Xiển dương chánh Pháp cho đời bình an. Trần gian có lúc thăng trầm Thuyền từ vững chắc chèo dần qua sông, Mặc cho sóng gió, bão dông
14/08/2020(Xem: 16590)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
14/08/2020(Xem: 13707)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. * Một là “nhan thí”: nụ cười Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình Hân hoan, niềm nở, chân thành Miệng cười gieo mối cảm tình muôn nơi.
14/08/2020(Xem: 11852)
Đi làm Phật sự phải tùy tâm Nếu không, vướng mắc những sai lầm Thần tiên ngó xuống đều bất mãn Phật và Bồ-tát chẳng tán ngâm
14/08/2020(Xem: 15892)
1/ Tâm dẫn đầu mọi pháp Tâm chủ, tâm tạo tác Nếu nói hay hành động Với tâm tư ô nhiễm Khổ não sẽ theo ta Như xe , theo vật kéo. Thế gian tâm vốn đứng đầu Là duyên kết nối là cầu tương giao Nhiễm tâm sóng biển xôn xao Sóng vang gào thét, nước trào bọt trôi. Khổ đau trong kiếp luân hồi
13/08/2020(Xem: 20911)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
11/08/2020(Xem: 10677)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !