Từ Bi Hỷ Xả (thơ)

09/10/202413:39(Xem: 5031)
Từ Bi Hỷ Xả (thơ)
phat thanh dao

TỪ BI HỶ XẢ


Thích Ca Mâu Ni Phật
Luôn nhắc nhở chúng sinh
Phải Từ Bi Hỷ Xả
Với đời và với mình.

Giáo lý này còn gọi
Là Tứ Vô Lượng Tâm.
Bốn Vô Cùng, Vô Tận
Của Cái Tình, Cái Tâm.

Tâm cần bốn phẩm hạnh.
Tâm Từ, tâm đầu tiên.
Tức tâm lành, tâm thiện,
Bao dung và hướng Thiền.

Đối lập với Sân Hận,
Tâm Từ là vị tha,
Thương yêu và thông cảm
Với những người quanh ta.

Biết bao dung chưa đủ.
Còn cần cả Tâm Bi.
Bi là biết thương xót
Người trót Tham Sân Si.

Bi, tỏ lòng giúp đỡ
Với người kém gặp may,
Bi, cảm thông, an ủi
Người đau khổ hàng ngày.

Thứ ba là Tâm Hỷ.
Hỷ là vui trong lòng
Khi thấy người khác sướng,
Giàu có và thành công.

Trái với sự ghen tỵ,
Thấy niềm vui chúng sinh,
Người có cái Tâm Hỷ
Coi như niềm vui mình.

Cuối cùng là Tâm Xả.
Xả là buông, cho qua.
Cho qua mọi phiền muộn
Ở cõi đời Ta Bà.

Cho qua sự xúc xiểm,
Thói xấu của người đời.
Không so đo, câu chấp
Để giữ lòng thảnh thơi.

*
Sống Từ Bi Hỷ Xả
Với Tứ Vô Lượng Tâm
Là sống theo Chánh Đạo
An lạc và cao tầm.

Thái Bá Tân



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 11490)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 13508)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 15092)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66807)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13798)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17429)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14979)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12018)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...