Kính hoạ bài thơ Tự Vịnh 96 tuổi của TG. Viên Huệ Dương Chiêu Anh
Kính Bà đại thọ nét như hoa Chín sáu dương gian trí chẳng loà Rõ pháp ngày đêm yên phú kệ Vui đời sáng tối rỗi thi ca Thong dong cõi thế tình luôn đủ Rạng rỡ đường tu đức vẫn hoà Đạo cả hằng nương về Cửa Phật Thời qua sống trọn nguyện Di Đà…
SG, 24/09/2024 PT. Minh Đạo (Kính hoạ)
***
KÍNH MỪNG ĐẠI THỌ CỤ BÀ DƯƠNG CHIÊU ANH
KÍNH người CHÍN SÁU vẫn chưa già
MỪNG trí tợ đèn sáng chói lòa
ĐẠI hạnh rạng ngời trang Quảng Đức
THỌ tình cảm mến bạn thi ca
BÀ tâm tỏa chiếu như VIÊN ngọc
DƯƠNG ánh dịu dàng vuốt HUỆ hoa
CHIÊU được lòng người qua tự Vịnh
ANH thư Lạc Việt_ Chẳng đâu xa!
Strasbourg, 24/09/2024
Diệu Đạo_Phổ HIền/Pháp
HIỆN TIỀN CỰC LẠC
Vần thơ họa kính tặng Cụ Viên Huệ, kính chúc Cụ sức khỏe trường an, hạnh nguyện viên thành
Mải tu chín sáu vẫn chưa già Nghiên tầm kinh sách trí sáng loà Ý kinh nhuần thấm nên thơ phú Đạo mầu nghĩa lý dệt trường ca Hạnh tu thanh đạm dường như đủ Cảnh tịnh lòng an rạng nét hoa Hòa vui thi kệ cùng con cháu Hiện tiền Cực Lạc chẳng đâu xa.
Nam Mô A Di Đà Phật
Melbourne, 25/9/2024
Phật tử Thanh Phi
AN LẠC HIỆN TIỀN
Kính họa y vần bài Tự Vịnh chín sáu (96) tuổi của Lão Cư Sĩ Viên Huệ
Liễu ngộ tam thừa nên chẳng già
Vẫn còn minh mẫn mắt không lòa
Ngày thời trải nghiệm Thế Gian Pháp
Đêm đến tham thiền Đạo Thích Ca
Thấu hiểu vô thường đời khốn khổ
Tận tường Phật Pháp đạo thăng hoa
Từ đây tinh tấn tu hành mãi
An lạc hiện tiền chứ chẳng xa.
Chùa Pháp Hoa SA, 25/9/2024 (23/8/Giáp Thìn)
Thích Viên Thành (kính họa)
Tuổi Cao Hồn Trẻ Bát vĩ đồng âm Kính họa bài “Tự Vịnh 96”của PT. Viên Huệ Dương Chiêu Anh
Tuổi cao hồn trẻ nghĩ chi già Mắt sáng thần an trí chẳng lòa Phật hiệu ghi lòng chiêm tượng…xá Lời kinh khắc ý ngưỡng thiền…ca Ung dung chuyển hóa mầm mê họa Tự tại gieo trồng đóa thiện hoa Hương nguyện thầm dâng thơm hỷ xả Não phiền nghiệp chướng lánh trừ xa…
Tu Viện An Lạc, California, 4:00 giờ sáng 24-9-2024 Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền (Kính họa)
Duyên thơ trên mạng
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật,
Kính bạch Thầy, Đọc những bài họa thơ của thân mẫu, con cảm thán đôi vần:
Trang nhà Quảng Đức nối duyên thơ Xướng họa tri âm trao ý thơ Phương tiện độ đời qua phú vịnh Hóa Thành tải Đạo mượn vần thơ Phật ngôn truyền bá nhờ ca hát Pháp ngữ tuyên bày với nhạc thơ Bảo Sở đường về muôn vạn lối Mới hay diệu dụng quyện hồn thơ
Brisbane, Mạnh Xuân 2024 Tâm Quang
(con gái của Cụ Bà Viên Huệ)
🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
(1) Thi vịnh Kim Sơn
Thi tập “Hồi Ức Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường, Phú Nhuận, Sài Gòn - Chí Quyết Tu Hành” (Toàn tập)
Tác giả: Viên Huệ Dương Chiêu Anh
- Hoàn tất và ấn tống năm Bính Thân 2016, Phật Lịch 2640
- Thi tập dày 196 trang, viết theo thể thơ lục bát và song thất lục bát.
- Thi tập ghi chép lại những sự việc xảy ra từ sáu bảy mươi năm về trước, kể lại sự nghiệp khai sáng chùa Kim Sơn, ngôi Phật Học Ni Trường đầu tiên ở miền Nam Việt Nam và Chí Quyết Tu Hành của hai vị Ni Trưởng thượng Diệu hạ Tấn và thượng Như hạ Ngọc đã từng hợp lực hoằng Pháp suốt trọn đời tu học của hai vị.
- Thi tập gồm 3 Tập và 5 Phụ Lục.
- Tập I - Hồi Ức, có 6 Chương, nhắc lại thân thế và sự nghiệp khai sáng ngôi Phật Học Ni Trường Kim Sơn của Cố Sư Trưởng thượng Diệu hạ Tấn và các đệ tử kế thừa.
- Tập II - Chí Quyết Tu Hành, có 4 Chương, nói về cuộc đời tu hành của Cố Ni Sư thượng Như hạ Ngọc.
- Tập III - Lý Dương Sanh Tự, có 7 Chương, kể về ngôi chùa Lý Dương Sanh bị bỏ hoang trong thời gian chiến tranh và Pháp nạn, sau được trùng tu và cải hiệu là Từ Vân Ni Tự. Người dân trong vùng thường gọi là Chùa Bà Đầm.
Trong Tập này có phần tự thuật của tác giả về gia cảnh và công hạnh tu hành của Cố Ni Sư thượng Như hạ Ngọc.
Phần Phụ Lục có 5 Chương, gồm nhiều bài thi vịnh, thơ xướng họa, bài viết tưởng niệm của nhiều tác giả.
- Thi Tập này đã được đăng trên Trang Nhà Quảng Đức.
- Vào đầu Thập Niên 50, Thế Kỷ thứ XX, thân mẫu là hội viên Hội Truyền Bá Quốc Ngữ Nam Việt (thành lập năm1938), vùng Khánh Vĩnh (Khánh Hội - Vĩnh Hội, nay thuộc quận 4 Thành Phố Hồ Chí Minh)
- Thân mẫu đã sáng tác khá nhiều thơ văn, câu hò, nhằm khuyến khích đồng bào học chữ Quốc Ngữ. Các bài thơ này đã được diễn ngâm theo nhiều làn điệu dân ca khác nhau.
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng
nụ cười hoa nở lúc xuân sang
chân tình từng bước ru hoang dại
mở cánh mai vàng đón ước mơ
ta đi tìm đến cửa thiên thanh
từ thưở lòng son ngủ giấc dài
bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước
giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ,
Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng.
Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ,
Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian.
Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá,
Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an.
Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
Tôi nghe một cõi tâm tư
Rung lên tiếng vọng xa rồi thời gian
Tôi nghe một cõi âm vang
Rung lên cung điệu bên đàng chưa pha
Một thời dĩ vãng đi qua
Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần
Phong trần mấy độ thương thân
Tang thương mấy độ cũng ngần ấy thôi
Khi cao cao vút lưng đồi
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.