Có nhìn lại mới thấy (thơ)

20/09/202407:59(Xem: 6215)
Có nhìn lại mới thấy (thơ)

bao yagi-4

Có nhìn lại mới thấy ! 


Kính dâng Thầy đôi bài thơ cảm tác khi nhìn thấy cảnh biệt ly, vô thường,
và tang thương đó đây trong cõi Hồng Trần . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH



Bạn ơi, càng nhìn lại càng thấy mình quá diễm phúc 
Từng đón nhận bao món quà mà tạo hoá ban cho 
Vượt qua hàng triệu người, về “cái ăn, cái ở”không lo 
Dù chút  thăng trầm, nhưng luôn để…
niềm vui, nỗi buồn tan theo gió.
Luôn tiến về phía trước với  ngọn đèn trí tuệ đang có 
Quản lý tốt  cuộc sống không chút phàn nàn (1) 
Biết rằng các mối quan hệ lành mạnh, đều 
mang lại cảm giác an toàn 
Biết đồng cảm, lắng nghe,  tin tưởng trung thực! 
Giúp dẹp bỏ tâm trạng đầy cảm xúc tiêu cực! 
Đôi khi bản sắc dân tộc lại ảnh hưởng tình người 
Nhận ra ai đó đang cố tỏ ra giỏi giang
 bỗng hết vui tươi 
Với tính cách dè dặt, lại ưa lý luận phân tích! 
Không  biết khi  nào nên mở lòng 
và khi nào nên giữ kín! 
Bạn ơi, cứ nhìn lại mình và hãy nhớ rằng 
 “ Sự hoàn hảo không do bẩm sinh”
Cũng đừng luôn nghĩ “phần chịu thiệt về mình”
Bằng Nhân, Trí, Dũng mới phân biệt được thiện ác (2) 
Có phải càng nhìn lại 
thấy mình diễm phúc hơn bao người khác ? 
Huệ Hương 

****
(1) Càng phàn nàn, vận may của bạn càng kém Tăng Quốc Phàm từng nói: “Ai phàn nàn nhiều về sau sẽ chán nản”.
(2) Nếu chỉ biết phân biệt thiện và ác thôi không đủ. Có một câu ngạn ngữ nói rằng “Đường đến địa ngục lát bằng thiện tâm”. 
 


Dù xa cách, hữu duyên vẫn gặp!
Từ lâu ai chẳng nghe…
“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ!”
Cả một đời, hanh phúc đến trong chớp mắt, 
 khi nghĩ thoáng, nhìn thông 
Dầu đối tốt với ai đó, báo đáp chớ cầu mong 
Giữa người với người, nên hân hoan mỗi lần gặp gỡ !
Hãy trân quý tình cảm chớ bỏ lỡ ! 
Còn trong kiếp nhân sinh
 vẫn luôn có nhiều thứ truy cầu
Tuy vậy mọi việc nên dùng chân tình mà đối đãi nhau
Thuận theo tự nhiên vì tương lai rất khó đoán! 
Thức tỉnh là mục tiêu tối hậu, đừng miễn cưỡng tính toán!  
Trong mối quan hệ hữu nghị, tình bạn, thầy trò 
Có khoảnh khắc vui buồn, những thử thách, nỗi âu lo 
Đừng chán nản, mở rộng tâm hồn 
 sẵn sàng buông bỏ mọi uẩn khúc ! 
Biết ơn mọi cơ duyên, 
dù thời gian tri ngộ  chỉ  vài giây phút ! 
Giúp động viên tinh thần để vượt qua, 
rồi tiếp tục hoà mình 
Bạn  có biết cuộc  sống là tìm kiếm hành trình? 
Cần phải giữ lấy niềm tin và một chút hy vọng  
Sự kỳ diệu ẩn tàng chỉ phát khởi với ai trân trọng !
Có khi tương lai,
 lại phụ thuộc vào việc gặp gỡ hôm nay ! 
Học hỏi từng cơ hội dù trải nghiệm đắng cay
Cuộc đời mỗi người rất nhiều điều không thể lý giải.
Tất cả chỉ là một giai đoạn nào đó trong dòng chảy! 
Hữu duyên thì nơi nào mà chẳng gặp nhau?
Huệ Hương 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 25371)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13989)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14366)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14825)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18324)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20170)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24817)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12733)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 23254)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 15675)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.