Tháng Tám Về Nhớ Mẹ (thơ)

20/09/202407:40(Xem: 8827)
Tháng Tám Về Nhớ Mẹ (thơ)
song


THÁNG TÁM VỀ NHỚ MẠ


Kính gởi Thầy. Ngày 16/8 AL hằng năm giỗ bà ngoại cháu (ngoại tỷ),
năm nay con cảm tác bài thơ dưới. Con kính gởi Thầy xin online. Con Minh Đạo kính cám ơn Thầy.


Tháng tám mưa giăng ngập lối về
Nom hình bóng ấy cảm lòng tê
Gian nan quẩy gánh bao niềm gởi
Khổ cực ươm mầm dặm nghĩa lê
Để lại đời sau gương trọng đức
Hoài ghi cảnh trước lấy thân kề
Bây chừ dáng Mạ còn mô nữa
Con cháu xin nguyền sống chẳng chê
*
Con cháu xin nguyền sống chẳng chê
Uy nghiêm tông tổ giáo theo lề
Hi sinh nuôi dưỡng nào đâu ngại
Bổn phận rèn chăm cũng nỏ nề
Nhớ rỗ khoai nhừ đau vạn cảnh
Thương lu gạo trống rộn muôn bề
Ân thâm Mạ gởi gia đình tạc
Tháng tám thu vàng dạ tái tê…

SG, Trung Thu 2024
Minh Đạo (Kính đề)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/11/2011(Xem: 43852)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
26/11/2011(Xem: 32713)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 14013)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 12974)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 32861)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 15371)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 16409)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 28377)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 15192)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 26133)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!