Tâm (thơ)

14/09/202413:07(Xem: 6246)
Tâm (thơ)

 

 chu tam

 

Tâm

 

Hôm nay Thầy giảng về tâm

Cái tâm loạn động tối tăm con người

Bao nhiêu ác nghiệp trong đời

Tích luỹ do bởi ta bơi xuôi dòng

Như trâu ngựa hoang ngoài đồng

Kéo ta lẩn quẩn trong vòng tử sanh

Khỉ vượn thuộc giống lanh chanh

Nhảy chuyền loạn xạ gãy cành hại thân

Sáu căn hợp với sáu trần

Sanh ra ba độc tham sân tội đầu

Si mê lầm tưởng vọng cầu

Chạy theo ảo ảnh biết đâu là nhà

Liễu nhân chỉ một sát na

Dày công tu tập ấy là duyên nhân

Người tu phải biết chăn trâu

Dây thức tỉnh xỏ dắt trâu về nguồn

Từ đen thành trắng vuông tròn

Khéo chăn cho đến không còn trắng đen

Giảng xong Thầy hỏi tâm đâu

Dạ thưa không thấy chỉ cầu vô tâm

Không hình không tướng là tâm

Bất sanh bất diệt là tâm chơn thường

Tâm đạo là tâm bình thường

Tâm điên đảo quỷ vô thường trong ta.

 

Trí Lạc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2012(Xem: 14542)
Gái lớn ai không phải lấy chồng, Can gì mà khóc, nín đi không! Nguyễn Bính
13/05/2012(Xem: 15853)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên
12/05/2012(Xem: 13544)
Kỷ Niệm Khóa Tu Mùa Xuân Năm 2012 Tại Chùa Hải Đức Florida - Thơ: Châu Ngọc - Lê Hoa Nhụy
03/05/2012(Xem: 15692)
Ta lặng ngó nàng thơ vồn vã bước Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại
03/05/2012(Xem: 17170)
Nghĩ về thân thể thì đừng mong không bệnh khổ, không bệnh khổ thì dục vọng dễ sanh.
03/05/2012(Xem: 16039)
Ta đi tìm bạn phương nào Nhòa đôi tròng mắt, lao đao thân gầy Xuôi về Đông lại lên Tây...
03/05/2012(Xem: 17399)
Cứu xét Tâm Tánh thì đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
03/05/2012(Xem: 14214)
Những dấu buồn cất giữ đã bao năm Nay nói hộ nhau nghe bằng biểu tượng Đáy mắt mẹ, khoảng đắng cay còn đọng
02/05/2012(Xem: 19579)
Xin xót thương những linh hồn ngạ quỷ Đừng sát sinh, đừng giỗ tiệc đua đòi Mình hưởng thụ, nhưng họ thêm đau khổ
28/04/2012(Xem: 15094)
Trần gian cung phụng Đản sanh Mỗi Tâm mỗi Bụt viên thành truyện xưa Quản chi tạt gió xan mưa...