Bóng vô thường (thơ)

09/09/202414:43(Xem: 6294)
Bóng vô thường (thơ)


bao yagi (1)

Bóng vô thường

 

Ngày nắng rồi lại ngày mưa

Làm sao cho hết những mùa phôi pha

Nhân hòa gió thuận triền xa

Đầu non gánh nỗi ta bà khói sương

Đượm buồn mắt lệ hoài thương

Đồng hoang cỏ biếc vô thường chân mây

Người về ghé lại ngồi đây

Nhòa tan mảnh khói rót đầy tâm can

Hoa rừng nở giữa trần gian

Phủ lên vạn dặm bình an miên phần

Trùng trùng suối nhạn phù vân

Người qua khúc biến an phần khoan thai

Đường về dứt mộng trần ai

Lòng buông một cõi mây bay nhẹ bồng!

 

***



bai_bien_nha_trang



Về nơi an tịnh



 

Sông yên biển lặng tàn hoa cỏ

Nghe tiếng trùng khơi nơi thẳm xa

Tịch nhiên hư ảo người vội đến

Rồi vội rời đi lắm nhạt nhòa

 

Buồn chi người hỡi, dòng sương gió

Kết đó rồi tan như bóng mây

Có chi mà khéo bền vĩnh cửu

Để giữa mơ chiều thiên cỏ say

 

Đời ta mấy thuở trùng lai, mất

Mấy thuở triền không, xa đảo điên

Thời gian hóa biển thành sơn mộc

Một cõi con người sao đủ yên.

 

Hôm nay có nắng về khung cửa

Mảnh nắng lùa qua bên mép sông

Ngoài kia sương khói tàn nhân ảnh

Ta vẫn dong thuyền không thoái trông

 

Một nắm trần lao đầy mộng mị

Người đưa tay nắm ánh sao trời

Bâng khuâng chếnh choáng rồi lưu luyến

Có thấy bao giờ sao đã rơi

 

Buông tay đi nhé, đừng mong tiếc

Những hạt phù hoa, hay ảo hư

Đời gieo thanh tịnh, người an trú

Nương chốn không miền nơi giác như!




Võ Đào Phương Trâm
Pd: An Tường Anh





 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/03/2019(Xem: 9602)
Kính bạch Thầy, Con rất tâm đắc với hai câu thơ của Cổ Nhân mà HT Thích Như Điển tâm đắc: “Học hải vô nhai cần thị ngạn, Thanh vân hữu lộ chí vi thê” (Biển học vô bờ siêng thấy bến, Đường mây có lối, chí lần thang). và con đã viết bài thơ này để ghi nhớ mãi trong lòng. Kính dâng Hòa Thượng, Thầy Chủ Biên cùng quý độc giả gần xa.
21/03/2019(Xem: 11440)
Một Biết cảm Phật chi ân Hai Biết hiếu dưỡng song thân ở đời Ba Biết thương kính muôn người Bốn Biết quán chiếu mọi thời khắc qua
16/03/2019(Xem: 11135)
Ngày xưa có một ông thầy Tu hành ngồi mãi cả ngày thật chăm Lạ thay thầy chẳng thích nằm Trụ trì chùa lớn, tiếng tăm vang rền, Bao nhiêu đệ tử kề bên Chẳng ai có được cơ duyên trọn đầy
16/03/2019(Xem: 10115)
Đã đi qua những con đường Ngoằn ngoèo Trúc trắc Xuống mương Lên ngàn Bụi trần bạt áo gian nan Mưa giông lầy lội giỡn bàn chân chai... Đã qua đại lộ mệt nhoài Khu kinh tế mới Rừng gai Kênh đào
15/03/2019(Xem: 11267)
Kính bạch Thầy, từ khi được biết HT Thích Như Điển hằng đêm còn lạy từng chữ trong Kinh Đại Bát Niết Bàn, con rất kính phục Ngài và gần đến Ngày rằm tháng hai.... Ngày Phật thị hiện Niết Bàn, con kính dâng Hòa Thượng Như Điển cùng Thầy chủ Biên và bạn đọc gần xa bài thơ này. Kính lạy Phật, Ngài đang còn tại thế? Cận bên con trong những lúc nguy cùng ... Dù thị hiện Niết Bàn ...cách ung dung, Lời Di giáo muôn đời....là Trống Pháp !
14/03/2019(Xem: 19467)
Tâm Thư Tái Thiết Chánh Điện Chùa Kim Sơn Sắc Tứ TP Nha Trang
13/03/2019(Xem: 12517)
Kính dâng Đức Thế Tôn Nhân kỷ niệm ngày Ngài vượt thành Ca Tỳ La Vệ để lên đường đi tìm Chân lý Mùng tám tháng hai làm sao quên được ! Ngày Phật xuất gia....đản sinh Đấng Đa Văn ... Đại đệ tử Anan .... trong mười bậc Thánh Nhân , Gặp nạn Ma Đăng Già để Phật thuyết giảng .
12/03/2019(Xem: 10787)
Kinh doanh cửa Phật lợi mang Bán buôn tạp nhạp đạo tràng thì không Thu tiền lệ phí mỏi mong Trục lợi đại chúng sống không thẹn người Cuộc đời nhân quả chẳng rời Mượn đời tạo đạo đất trời không tha Người ơi hãy nhớ cho là Học tu thì hiểu chánh tà rõ thôi Thơ này tôi chẳng diễu bôi Viết là tự nhắc để rồi tiến tu.
12/03/2019(Xem: 10418)
Xin cảm ơn cuộc sống Có những đều dễ thương Đôi khi đẹp như mộng Nhưng thực tế đời thường Xin cảm ơn mọi việc Đến đi như thế nào Tùy duyên đâu hối tiếc Tâm vững vàng không sao
11/03/2019(Xem: 10187)
Kính dâng Thầy bài thơ sau ngày Thọ Bát Quan Trai tại Tu Viện Quảng Đức Chủ Nhật 10/3/2019 khi được Thầy ban tặng 3 chữ vàng “Ly Sanh Hỷ”. Thầy ban tặng ...ba chữ vàng làm phương thuốc Tiếp nhận mừng vui ....nay hết đoạn trường Mọi việc buông rơi , chẳng mắc chẳng vương Lòng rỗng không vì biết LY SANH HỶ