Bóng vô thường (thơ)

09/09/202414:43(Xem: 6023)
Bóng vô thường (thơ)


bao yagi (1)

Bóng vô thường

 

Ngày nắng rồi lại ngày mưa

Làm sao cho hết những mùa phôi pha

Nhân hòa gió thuận triền xa

Đầu non gánh nỗi ta bà khói sương

Đượm buồn mắt lệ hoài thương

Đồng hoang cỏ biếc vô thường chân mây

Người về ghé lại ngồi đây

Nhòa tan mảnh khói rót đầy tâm can

Hoa rừng nở giữa trần gian

Phủ lên vạn dặm bình an miên phần

Trùng trùng suối nhạn phù vân

Người qua khúc biến an phần khoan thai

Đường về dứt mộng trần ai

Lòng buông một cõi mây bay nhẹ bồng!

 

***



bai_bien_nha_trang



Về nơi an tịnh



 

Sông yên biển lặng tàn hoa cỏ

Nghe tiếng trùng khơi nơi thẳm xa

Tịch nhiên hư ảo người vội đến

Rồi vội rời đi lắm nhạt nhòa

 

Buồn chi người hỡi, dòng sương gió

Kết đó rồi tan như bóng mây

Có chi mà khéo bền vĩnh cửu

Để giữa mơ chiều thiên cỏ say

 

Đời ta mấy thuở trùng lai, mất

Mấy thuở triền không, xa đảo điên

Thời gian hóa biển thành sơn mộc

Một cõi con người sao đủ yên.

 

Hôm nay có nắng về khung cửa

Mảnh nắng lùa qua bên mép sông

Ngoài kia sương khói tàn nhân ảnh

Ta vẫn dong thuyền không thoái trông

 

Một nắm trần lao đầy mộng mị

Người đưa tay nắm ánh sao trời

Bâng khuâng chếnh choáng rồi lưu luyến

Có thấy bao giờ sao đã rơi

 

Buông tay đi nhé, đừng mong tiếc

Những hạt phù hoa, hay ảo hư

Đời gieo thanh tịnh, người an trú

Nương chốn không miền nơi giác như!




Võ Đào Phương Trâm
Pd: An Tường Anh





 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2020(Xem: 10053)
Sông Đồng Lung Đồng Lung sông nước chảy êm đềm Chảy mãi sầu vơi suốt cổ kim Cuối bãi cò bay lâu sậy héo Đầu non trâu nghỉ bóng trăng tàn Chiều non thẳm tiếp thành cô quạnh Thu trúc hàn sanh quán nhỏ đơn Thích thú ngắm âu theo nước chảy Đời lênh đênh biết mấy khi nhàn? Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (Phỏng dịch )
18/09/2020(Xem: 10085)
Xưa xa gạch đá ướp thăng trầm Nội chiến bi hùng, buồn ngoại xâm Tiếng gọi trùng phùng ray rứt hát Lời ru hội ngộ nghẹn ngào ngâm
18/09/2020(Xem: 16995)
Mười tám tháng chín hôm nay Là ngày sinh nhật mừng Thầy sáu lăm Bánh thơm, nước ngọt, xôi thanh Tâm Hương biểu muội đã nhanh sẵn sàng Nhưng vì lệnh cấm đã ban Chúng con chẳng thể cùng mang về chùa Nên đành phải chịu nhận thua Ngồi nhà mà cảm thấy chua xót lòng Ơn Thầy đã bỏ bao công Vun bồi Quảng Đức bao Đông nhọc nhằn
17/09/2020(Xem: 11241)
Cũng nhờ Thầy mở bàn tay Trang Nhà Quảng Đức đủ đầy bộ môn Chư Tăng, Phật Tử dập dồn Gởi bài đăng tải thượng tôn Pháp Mầu
17/09/2020(Xem: 10578)
Quảng An nhận mail Diệu Liên Báo tin chia xẻ " hàn huyên " tỏ bày Việc làm thiện nguyện hăng say Tải đăng hình ảnh đủ đầy chốn nơi Lòng riêng cảm nhận bời bời Ước chi hàn gắn cho vơi khổ nàn Thấy mình phước báu chứa chan Đủ đầy ăn mặc khang trang cửa nhà
14/09/2020(Xem: 20153)
Bạch Thầy! Đi chùa tìm chút bình an Ai dè chùa cũng rộn ràng không ngơi.. Lên chùa tìm chút thảnh thơi Dè đâu chùa cũng như đời ngoài kia..
13/09/2020(Xem: 9325)
Ăn đi con Chút lộc này Cho qua cơn đói Qua ngày không no Chút tình người gửi gắm cho Chẳng là quà quý lộc to của đời…
13/09/2020(Xem: 10794)
Hai giờ sáng nghe tiếng lòng chất vấn Thực tại hiện tiền đã sống đúng tuỳ duyên ? Ngỡ ngàng kiểm điểm ...bên dựa bên nghiêng Khi cô đơn chống chèo trong bảo táp!
12/09/2020(Xem: 13959)
Nhân mùa Hiếu hạnh tôi xin kể mọi người câu chuyện về một bà Mẹ ở Miền Trung, vùng sông Hương núi Ngự. - Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm, lúc con gái khôn lớn sang Mỹ sống và thành công ở Mỹ, tháng nào cũng gởi về cho bà một lá thư và vài trăm usd để bà tiêu xài. Thời gian cứ mãi trôi đi, hết Xuân nầy đến Xuân kia. Cô con gái luôn viện cớ nầy cớ nọ, không một lần về thăm người Mẹ ở quê nhà.
11/09/2020(Xem: 10861)
Chùa nghèo Phật gỗ đơn sơ Vùng sâu làng vắng Ai thờ ai trông?