Đeo mang (thơ)

05/09/202408:19(Xem: 4967)
Đeo mang (thơ)


kiep nguoi



ĐEO MANG




Kiếp người này ai chẳng đeo mang
Ghét thương tham ái lắm buộc ràng
Nút thắt ân tình luôn trói chặt
Tìm đâu cửa thoát đến bình an.

Đeo mang vì sở hữu thêm nhiều
Ham muốn khiến lòng bị đốt thiêu
Theo đuổi tìm cầu vì sợ mất
Biết rằng tạo nghiệp cứ phải liều.

Gánh nặng đeo mang suốt cả đời
Không nỡ trao ai mất vốn lời
Rủi đánh rơi rồi ôm nuối tiếc
Nào hiểu tay không mãn cuộc chơi.

Gánh nặng gia đình bởi yêu thương
Đến khi thấy khổ mới đoạn trường
Nhớ yêu đã đủ thôi niệm Phật
Tìm phút yên bình bến thanh lương.

Làm trai gánh nặng với núi sông
Trên đầu chí cả nợ tang bồng
Thành danh nên phận cùng thiên hạ
Gây dựng nếp nhà nối gia phong.

Nữ nhi gánh nặng chuyện gia đình
Chăm sóc vẹn toàn đức hiếu sinh
Công dung ngôn hạnh là nền móng
Giữ gìn hạnh phúc nặng ân tình.

Xuất gia gánh nặng với nguyện thề
Thoát ly sinh tử vượt sông mê
Thấy chân diện mục tri kiến Phật
Xa rời tham ái, rõ đường quê.

Cớ chi nặng gánh mãi người ơi
Để xuống, thong dong suốt cả đời
Tay không rảo bước về nhà cũ
Khát thì uống nước, mệt nằm chơi.

Không nợ nần ai, bỏ gánh rồi
Đâu còn chất nặng chuyện kéo lôi
Giờ chỉ nhất tâm câu Phật hiệu
Đợi kỳ giải thoát nghiệp phai phôi.


Chiêu Đề (TĐB)
05/09/24

hoasen_10

ĐEO MANG

( Liên hoàn – Bát vĩ đồng âm )
 Kính cảm hoạ bài thơ ĐEO MANG của HT. Thích Đồng Bổn 


Ái dục luôn cầu ắt phải mang…
Tai ương khổ luỵ mãi thêm ràng
Đường đời cứ rứa nào đâu rạng
Phận kiếp trông hoài chẳng thể an
Hạnh phúc duyên trần nguyền chớ nản
Yên bình nẻo thế rõ đều ban
Bao thời nỏ động tuệ bừng quang
Đạo cả truyền khai lộng pháp tràng

*

Đạo cả truyền khai lộng pháp tràng
Ân điền rộng khắp chốn dương gian
Suy cùng tánh lặng do năng gạn
Hiểu thế tâm mê chớ mãi quàng
Kệ bảo bao thời yên để tán
Kinh thâm vạn lối khó mong bàn
Nương thiền lập hạnh chỉnh đời an
Xả hết lòng trong vén khổ màn…

SG, 05/09/2024
PT. Minh Đạo

hoasen1

TRI LY HÀNH XÃ ( Bài Hoạ )


Ái dục luôn chất chứa hành trang
Làm sao không nặng gánh khổ nàn
Cuộc đời cứ thế tròng ách nạn
Kiếp số đắm chìm chưa thể an
Chuyển mình hướng Phật tìm nẽo sáng
Tu tâm dưỡng tánh hạnh phúc ban
Luôn thời định tỉnh Tuệ ngời rạng
Phước lành được tắm gội Đạo Vàng

*

Phước lành được tắm gội Đạo Vàng
Hồng ân Phật tổ phả Trần gian
Chúng sanh sẵn đủ Tâm sáng lạng
Gạn đục khơi trong mãi ngày càng
Kệ Kinh sáng chiều luôn xưng tán
Thấm nhuần áo nghĩa cùng hoà chan
Đạo Tràng siêng tu tập thiền quán
Tri ly hành xã sống an nhàn!


Quảng An Houston, Tx USA

 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10447)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21030)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 12123)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12645)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10473)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12609)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 9626)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14149)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18105)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 15025)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.