Quên Hết (thơ)

30/08/202408:45(Xem: 5443)
Quên Hết (thơ)

Phat thich ca-qd

QUÊN HẾT



Quên hết mầu xanh đỏ tím vàng
Thấy mình về ngược thuở hồng hoang
Vượt lên vô sắc và vô trú
Ngoài cả thời gian lẫn không gian.

Quên hết tình si dẫu muộn màng
Đời ai chẳng hứng chịu trái ngang
Duyên đã không tròn đừng lỡ nhịp
Đường ai nấy bước kẻo dỡ dang.

Quên hết muộn phiền lỡ đeo mang
Năm dài tháng rộng mãi lang thang
Đi cho thương nhớ trôi quên lãng
Về đường xưa sầu úa ngỡ ngàng.

Quên hết đau buồn chuyện nhân sinh
Bao nhiêu thế thái với nhân tình
Chuông sớm mõ chiều tìm thanh thoát
Lần giỡ trang kinh thấy yên bình.

Quên hết niềm riêng giữ bên lòng
Sống đời vô trụ mái nhà chung
Đến đâu cũng nặng tình tăng lữ
Chẳng ở nơi đây, kia cũng không.

Quên hết tượng đài đã tôn thờ
Không vương hình bóng dẫu trong mơ
Nào có gì đâu ngay hiện tại
Họa may còn lại một tình thơ.

Quên hết tháng ngày xanh lướt qua
Tóc xanh sương muối điểm hoa cà
Tuổi tác không còn xanh mãi nữa
Rừng vẫn tươi xanh muôn sắc hoa.

Quên hết tuổi tên, nhớ mặt người
Trở về thơ bé thích rong chơi
Thành trẻ chăn trâu vô tư lự
Ngủ quên mơ thấy Bụt mĩm cười.

Quên hết điển kinh chất một bầu
Chữ nhiều giờ có ích gì đâu
Đọc không tiêu hóa thành mọt sách
Nếu chưa tỏ ngộ sống thêm rầu.

Chiêu Đề Thích Đồng Bổn, 25/08/24


phat A Di Da-qd


CỐ QUÊN


 Kính cảm hoạ bài QUÊN HÊT của HT. Thích Đồng Bổn 


Lắm chuyện trong đời hãy cố quên
Không say nỏ đắm xứng tâm bền
Duyên sinh chạy mãi… còn vô tướng…
Đạo chuyển nương hoài… vốn chẳng tên…
Vạn nỗi đừng vương dần tuệ lắng
Bao thời rõ niệm chớ lòng chênh
Dương trần chốn tạm âu là phước
Pháp kệ cầu xin vững móng nền…


SG, 25/08/2024
PT. Minh Đạo



quan am-qd-1

NHỚ HOÀ QUÊN 
(bài họa)

Trong đời lắm chuyện nhớ hoà quên
Cử thả tự nhiên tâm vững nền
Duyên sinh duyên diệt nào đâu tướng!
Nương Đạo chuyển hoài thoát chông chênh
Phan duyên vướng mắc sao tuệ lắng?
Định tỉnh thì giác niệm lâu bền
Trần gian chốn tạm là duyên phước
Thấm nhuần Kinh Phật hướng đường lên!

Quảng An Houston, Tx, USA





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2012(Xem: 18930)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 15391)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 18172)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25028)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13436)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14117)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14120)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18084)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19819)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24366)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang