Tự cứu mình (thơ)

24/08/202408:45(Xem: 5894)
Tự cứu mình (thơ)



phat thuyet phap






Tự cứu mình! 

Kính bạch Thầy, từ những bài sưu tầm về tha lực và tự lực trong dân gian rất khác với những ý nghĩa trong Phật học nên con mạo muội chia sẻ theo ý kiến của người đời chứ không nói về tha lực và tự lực trong tịnh độ




Chính bản thân bạn, 

sáng tạo bước đầu của sự thay đổi 

Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì 

Tự tiến  dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ 

Nghiệp ai người đó lãnh, 

không ai có thể giải giùm được!



Hãy nhìn vào chính mình,

lau lại những vết thương, tiến về phía trước 

Phá vỡ vòng luẩn quẩn 

trong sự thương hại, lẫn oán thù 

Phản ứng lại bằng sự hành động người có tu 

Trong sự nhẹ nhàng tha thứ, suy  nghĩ sâu sắc! 



Không hề sợ hãi, luôn khắc ghi lý do ta có mặt 

Để cống hiến, xây dựng một xã hội huy hoàng 

Chứng tỏ giá trị nhân cách, tiềm năng  vững  vàng 

Đừng bao giờ mong được cứu độ nơi người khác 

Cần dựa vào chính mình, 

vì phần đông phàm phu nhiều tánh ác 

Cái ích kỷ của bản thân, không muốn bị thiệt thòi 

Lại có xu hướng lãnh đạo, bản ngã cái Tôi 

Để vượt thoát mọi hiểm nguy nên…

tận dụng điểm mạnh mình có! 

Tinh tấn và chăm chỉ …cái khôn sẽ ló! 

 Chuyện cổ “lừa già  trong miệng giếng”  

bài học thấm thía làm sao (1)

Khả năng xử lý giải quyết vấn đề thật mau 

Định hướng chính xác với cái nhìn thực tế! 



Ôi, tuổi đời chồng chất mới nhận ra 

Muốn vượt lên số phận việc cần làm phải là 

Rũ bỏ mọi nghi ngờ và tích tụ thêm nhiều phước 

Với  niềm tin sẽ tự cứu mình, 

khi vấp ngã gượng đứng lên, tiếp tục bước ! 



Huệ Hương 

____________


(1) Truyện cổ tích Phật giáo “con lừa  trong miệng giếng”

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại bị sảy chân rơi xuống một cái giếng.Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì.Cuối cùng ông quyết định: Con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi phải huy động công sức để cứu con lừa lên cả. Người nông dân kêu gọi hàng xóm của ông đến và giúp một tay lấp giếng. Họ cầm xẻng và bắt đầu xúc đất đổ xuống giếng. Ban đầu, con lừa biết chuyện gì xảy ra và nó bắt đầu khóc vì tuyệt vọng. Nhưng sau đó mọi người ngạc nhiên vì lừa bỗng trở nên im lặng.

Một lúc sau, người nông dân nhìn xuống giếng và ông ta không khỏi ngạc nhiên vì những gì đã xảy ra trước mắt. Với mỗi xẻng đất mà người ta hất xuống giếng, con lừa đã làm một việc thông minh, nó lay người để giũ cho đất và bùn rơi xuống chân và tiếp tục bước lên.Với mỗi xúc đất của người nông dân hất xuống, con lừa lại rung mình và bước một bước lên trên đống đất. Chỉ sau một lúc, mọi người đều kinh ngạc vì con lừa đã lên được miệng giếng và vui vẻ thoát ra ngoài.




hoasen1

Những vết xước trong đời !

Mỗi   vết xước trong đời đều mang một ý nghĩa.

Qua  bao nỗi thăng trầm, 

quan trọng nhất vết xước tinh thần

Tuy có đau thương nhưng chuyên chở hồng ân

Trao cho người yếu đuối, một nghị lực mạnh mẽ! 

 

Tự sách tấn …không tự ti mặc cảm 

sống chân thành trong một trái tim khoẻ! 

Ngày qua ngày chú tâm vào định hướng rõ ràng 

Biết áp dụng công thức “Nhận biết, không đổ lỗi, 

thay đổi”, sẽ dễ chịu nhẹ nhàng 

Hoàn thiện hiệu quả theo cách tư duy mới ! 

Cảm nghiệm sâu xa hơn khi trách nhiệm liên đới !

 

Đừng tự nhốt vào nhà tù 

với sở thích, quan kiến  của riêng  mình

Sự trưởng thành đôi khi cần trái chiều  thông tin 

Phải canh tân đời sống với lòng tin tưởng, hy vọng! 

Nhưng thế giới ảo siêu việt hiện nay, 

cần cân nhắc thận trọng 

Đôi khi tâm lý phàm phu lắm sự tranh hơn thua

Tham vọng kiến tạo xây dựng chế độ “Vua “

Rất khó buông được cái hạn hẹp của bàn ngã 

Trong khi cái vô  hạn của cảm xúc làm sao diễn tả!

Thì ra muốn làm cho nhân cách được thành toàn 

Làm chủ cảm xúc phải luôn …

chừa một chỗ trống sẵn sàng 

Cho người khác bước vào “quấy rầy” mình, 

khi họ cần giúp đỡ.! 

Đôi khi vết  xước do …

“tỏ ra thông minh hơn mình thực có.”!

Huệ Hương 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2014(Xem: 19265)
Cha lành, Phật Tổ Thích Ca Giáng trần cứu khổ, Ta Bà trầm kha Lời Cha ban bảo thiết tha: “Nước mưa một vị, Pháp Ta nhiệm mầu” “Ai ai tín nguyện tu mau”
26/04/2014(Xem: 16126)
Một thương, chú điệu có duyên Hai thương, miệng núm đồng tiền dễ thương Ba thương, lúc chú đốt hương Bốn thương, lạy mọp bốn phương dịu dàng Năm thương, chuông mõ nhịp nhàng Sáu thương, ngủ gục trên bàn tụng kinh
26/04/2014(Xem: 15731)
Hạt bồ đề từ tiền kiếp đã gieo Cách lạy nhịp nhàng, năm vóc xuống veo Thân cụp lại, đầu chạm trán nền đất Phải chăng kiếp trước chú đã Tỳ kheo ?
24/04/2014(Xem: 30074)
(Nguyện thứ nhất) Khi Ta thành đạo Bồ đề, Băm hai tướng tốt đề huề tụ thân Hào quang vô lượng sáng ngần Chúng sanh ai cũng được phần như Ta
23/04/2014(Xem: 22309)
Nữ thuyền viên Park Jee Young (22 tuổi) đã từng là một sinh viên, ước mơ của cô cũng muốn tốt nghiệp đại học như bao sinh viên khác. Nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên Cô đã phải nghỉ học giữa năm thứ 2, xin làm nhân viên hàng hải, là một nhân viên trong chiếc phà Sewol để phụ giúp kinh tế cho Bố Mẹ và gia đình. Làm nhân viên tại đây được 6 tháng, thì thật không may chuyến phà Sewol gặp đại nạn (16/04) khi đang chở 476 hành khách (phần lớn là học sinh) ra đảo Jeju.
20/04/2014(Xem: 20412)
Bé Kwon Chi – yeon mang trong mình hai dòng máu: Mẹ là người Việt Nam, Bố là người Hàn Quốc. Theo Cha Mẹ và anh trai mới 6 tuổi lên chuyến phà Sewol để đến đảo Jeju lập nghiệp. Thật không may, chuyến phà chở hơn 400 người đã gặp đại nạn bị đắm chìm vào ngày 18/04. Hiện tại chính phủ Hàn Quốc đã xác định 29 người đã chết và 270 vẫn còn mất tích trong đó có gia đình của Bé Chi – Yeon.
20/04/2014(Xem: 20306)
1. Bài một là nhận lỗi lầm Lỗi mình mình nhận chứ đừng trách ai Lỗi mình mà đổ cho người Chính là một lỗi tầy trời thấy không ?
16/04/2014(Xem: 34382)
(Nguyện thứ nhất) Hiệu danh Tự Tại là tôi Bồ Tát là vị, Như Lai là lòng Tu hành đã được viên thông Nguyện đi quảng pháp khắp vùng thế gian
16/04/2014(Xem: 20617)
Con về dưới bóng Từ Bi Nghe miền tâm thức viễn ly não phiền Cõi lòng nở đóa bình yên Giọt sương tan giữa chân nguyên cội nguồn.
16/04/2014(Xem: 16291)
Rồi có một chiều khi nắng phai Vui, buồn, thương ghét.. chốn bi ai.. Ta cười thả gió nghìn tâm sự Luẩn quẩn niềm riêng.. chỉ mệt nhoài!