Tự cứu mình (thơ)

24/08/202408:45(Xem: 5675)
Tự cứu mình (thơ)



phat thuyet phap






Tự cứu mình! 

Kính bạch Thầy, từ những bài sưu tầm về tha lực và tự lực trong dân gian rất khác với những ý nghĩa trong Phật học nên con mạo muội chia sẻ theo ý kiến của người đời chứ không nói về tha lực và tự lực trong tịnh độ




Chính bản thân bạn, 

sáng tạo bước đầu của sự thay đổi 

Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì 

Tự tiến  dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ 

Nghiệp ai người đó lãnh, 

không ai có thể giải giùm được!



Hãy nhìn vào chính mình,

lau lại những vết thương, tiến về phía trước 

Phá vỡ vòng luẩn quẩn 

trong sự thương hại, lẫn oán thù 

Phản ứng lại bằng sự hành động người có tu 

Trong sự nhẹ nhàng tha thứ, suy  nghĩ sâu sắc! 



Không hề sợ hãi, luôn khắc ghi lý do ta có mặt 

Để cống hiến, xây dựng một xã hội huy hoàng 

Chứng tỏ giá trị nhân cách, tiềm năng  vững  vàng 

Đừng bao giờ mong được cứu độ nơi người khác 

Cần dựa vào chính mình, 

vì phần đông phàm phu nhiều tánh ác 

Cái ích kỷ của bản thân, không muốn bị thiệt thòi 

Lại có xu hướng lãnh đạo, bản ngã cái Tôi 

Để vượt thoát mọi hiểm nguy nên…

tận dụng điểm mạnh mình có! 

Tinh tấn và chăm chỉ …cái khôn sẽ ló! 

 Chuyện cổ “lừa già  trong miệng giếng”  

bài học thấm thía làm sao (1)

Khả năng xử lý giải quyết vấn đề thật mau 

Định hướng chính xác với cái nhìn thực tế! 



Ôi, tuổi đời chồng chất mới nhận ra 

Muốn vượt lên số phận việc cần làm phải là 

Rũ bỏ mọi nghi ngờ và tích tụ thêm nhiều phước 

Với  niềm tin sẽ tự cứu mình, 

khi vấp ngã gượng đứng lên, tiếp tục bước ! 



Huệ Hương 

____________


(1) Truyện cổ tích Phật giáo “con lừa  trong miệng giếng”

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại bị sảy chân rơi xuống một cái giếng.Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì.Cuối cùng ông quyết định: Con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi phải huy động công sức để cứu con lừa lên cả. Người nông dân kêu gọi hàng xóm của ông đến và giúp một tay lấp giếng. Họ cầm xẻng và bắt đầu xúc đất đổ xuống giếng. Ban đầu, con lừa biết chuyện gì xảy ra và nó bắt đầu khóc vì tuyệt vọng. Nhưng sau đó mọi người ngạc nhiên vì lừa bỗng trở nên im lặng.

Một lúc sau, người nông dân nhìn xuống giếng và ông ta không khỏi ngạc nhiên vì những gì đã xảy ra trước mắt. Với mỗi xẻng đất mà người ta hất xuống giếng, con lừa đã làm một việc thông minh, nó lay người để giũ cho đất và bùn rơi xuống chân và tiếp tục bước lên.Với mỗi xúc đất của người nông dân hất xuống, con lừa lại rung mình và bước một bước lên trên đống đất. Chỉ sau một lúc, mọi người đều kinh ngạc vì con lừa đã lên được miệng giếng và vui vẻ thoát ra ngoài.




hoasen1

Những vết xước trong đời !

Mỗi   vết xước trong đời đều mang một ý nghĩa.

Qua  bao nỗi thăng trầm, 

quan trọng nhất vết xước tinh thần

Tuy có đau thương nhưng chuyên chở hồng ân

Trao cho người yếu đuối, một nghị lực mạnh mẽ! 

 

Tự sách tấn …không tự ti mặc cảm 

sống chân thành trong một trái tim khoẻ! 

Ngày qua ngày chú tâm vào định hướng rõ ràng 

Biết áp dụng công thức “Nhận biết, không đổ lỗi, 

thay đổi”, sẽ dễ chịu nhẹ nhàng 

Hoàn thiện hiệu quả theo cách tư duy mới ! 

Cảm nghiệm sâu xa hơn khi trách nhiệm liên đới !

 

Đừng tự nhốt vào nhà tù 

với sở thích, quan kiến  của riêng  mình

Sự trưởng thành đôi khi cần trái chiều  thông tin 

Phải canh tân đời sống với lòng tin tưởng, hy vọng! 

Nhưng thế giới ảo siêu việt hiện nay, 

cần cân nhắc thận trọng 

Đôi khi tâm lý phàm phu lắm sự tranh hơn thua

Tham vọng kiến tạo xây dựng chế độ “Vua “

Rất khó buông được cái hạn hẹp của bàn ngã 

Trong khi cái vô  hạn của cảm xúc làm sao diễn tả!

Thì ra muốn làm cho nhân cách được thành toàn 

Làm chủ cảm xúc phải luôn …

chừa một chỗ trống sẵn sàng 

Cho người khác bước vào “quấy rầy” mình, 

khi họ cần giúp đỡ.! 

Đôi khi vết  xước do …

“tỏ ra thông minh hơn mình thực có.”!

Huệ Hương 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2024(Xem: 6098)
Ngày mẹ đi! Nắng vàng xóm nhỏ Ngày mẹ đi! Mây lặng ngừng trôi Ngày mẹ đi! Rũ buồn hoa cỏ Ngày mẹ đi! Nức nở than ôi. Ngày mẹ đi! Máu nhuộm tuổi thơ Ngày mẹ đi! Lạc lõng bơ vơ Lòng mẹ đau phút giây vĩnh biệt Tức tưởi, nghẹn ngào, sầu vô bờ.
21/06/2024(Xem: 16681)
Trong lúc dọn dẹp lại thư viện kinh sách bé nhỏ của mình, người viết vừa nâng niu, vừa bâng khuâng xao xuyến khi nhìn kỹ lại hơn 50 tác phẩm được biên soạn bằng chính năng lực, trí tuệ của quý danh tăng của thế kỷ 20 -21 đã ký tặng( mà người viết cho đấy là sách giáo khoa hàn lâm về Phật Giáo ) với những dòng chữ thật trân quý đầy tinh thần nhân văn cao cả của lý tưởng, lại mang đậm các giá trị đạo đức truyền thống trong Phật Giáo mà trong suốt đời tu học, khoảng 10 năm gần đây người viết mới được tiếp xúc những bậc hiền triết này.
19/06/2024(Xem: 9974)
Những vật tầm thường như dép , tất , thảm Lúc còn mới, khi hết sử dụng được đều giống nhau Nhưng chúng không có cảm xúc nên chẳng khổ đau Chỉ có con người mãi phiền não vì chấp thủ!
17/06/2024(Xem: 5459)
Y vàng thanh thoát chốn chùa chiền, Tỏa sáng niềm tin tỏa ánh thiêng Pháp lữ huân tu nền định tuệ Tăng thân trưởng dưỡng giới hương thiền An Cư thúc liễm ngời hoa giác Kiết Hạ tu trì rạng sắc liên Khắp cõi trời người đều hoan hỷ Như Lai Sứ Giả đạo châu viên.
14/06/2024(Xem: 8075)
Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ? Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi! Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi? Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường? Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!
12/06/2024(Xem: 5746)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 6220)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 5809)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 7148)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!