phat thanh dao

CỐ QUÊN


Cố quên lại khiến nhớ nhiều hơn
Nhìn đâu cũng thấy nỗi cô đơn
Trốn vào dĩ vãng trôi ngày tháng
Mượn Phật kinh nhận biết thiệt hơn.


Quên là thôi nghĩ chuyện đau buồn
Dẫu lòng chất nặng khổ chưa buông
Nhờ tiếng mõ chuông tiêu nghiệp cũ
Mượn thời gian phai nhạt nguồn cơn.


Quên để bước chân không vấn vương
Sâu vào bản thể thật tinh tường
Sắc sắc không không lòng vắng lặng
Mất trâu thấy dấu tỏ con đường.


Quên để không còn phải bận tâm
Nhân gian luôn các đợt sóng ngầm
Nhấn chìm ảo tưởng không thương tiếc
Sống thật với lòng mới vô xâm.


Xa mặt cách lòng có phải quên ?
Đã tri âm, muôn dặm vẫn bền
Chỉ sợ điều đầu môi chót lưỡi
Có bên trong, cùng sánh bước lên.


Hãy quên bản ngã trói chân ta
Yêu mến xác thân chấp cái nhà
Nào biết rỗng rang trùm pháp giới
Đó chính bản tâm của hằng sa.


Nếu đã quên rồi chuyện hôm qua
Chỉ như trong giấc mộng Nam Kha
Hãy nhớ ngay đây là thực tại
Ngày mai chưa đến, nghĩ chi xa !


Hết nhớ lại quên, tốt xấu chăng ?
Đường đời ân nghĩa cũng trôi phăng
Vẫn có chút gì lưu lại đấy
Bởi trong ta vốn sẵn cội căn.


Đến tuổi này nhớ nhớ quên quên
Xóa nỗi đau từ những mũi tên
Thấu hiểu xin làm thiện tri thức
Quyến thuộc Bồ đề mới hoan nghênh.


 11/08/24

Chiêu Đề TĐB

***

Lắng Tâm Thanh Tịnh

Kính họa bài: “Cố Quên” của HT. Thích Đồng Bổn,
Cầu Phật gia hộ cho HT pháp thể thường an, đạo thọ miên trường


Lắng tâm thanh tịnh chuyển thua hơn
Học đạo từ bi vơi dỗi hờn
Niệm Phật tham thiền vui đạo sáng
Bốn mùa thành thản hội nguồn chơn

Ở chốn trần gian lắm khổ buồn
Về chùa lễ Phật tập nghe chuông
Vơi dần tục luỵ sầu đau cũ
Hướng đến an yên nhẹ cõi lòng

Cõi lòng tịch tĩnh lắng oan vương
Duyên hợp rồi tan thấu tỏ tường
Vạn pháp vô thường con sóng nắng
Hồi đầu Bỉ ngạn đạo thừa đương

Thừa đương chí cả thắp đèn tâm
Chiếu phá u minh vượt khổ trầm
Kệ ngọc kinh vàng nuôi ước nguyện
Hiện tiền Chánh niệm gạn tham sân

Tham sân khổ luỵ chẳng gây thêm
Quẳng gánh ưu tư giữ chí bền
Định tuệ tinh cần tiêu não bệnh
Nghĩa ân ghi khắc gắng dần lên

Dần lên cửu phẩm pháp vương gia
Sen nở hoa thơm hương ngát nhà
Tịnh cảnh thanh bình lan pháp giới
Chơn thường hiển hiện đoạn trần sa

Trần sa nghiệp lực chóng mau qua
Nhẹ bước ung dung khỏi Ta Bà
Thẳng tiến lên miền chân thiện mỹ
Bốn mùa tự tại chẳng lo xa

Lo xa rối rắm dạ thưa rằng:
“Chẳng được chi mô thêm tội căn”
Hãy để tâm an về với Phật
Pháp mầu tỏa chiếu rạng từ quang

Từ quang nhiếp thọ Phước lành lan
Phổ khắp nơi nơi ánh đạo vàng
Dắt người trầm nịch lên bờ giác
Dạo bước thong dong khỏi buộc ràng.

Nam Mô A Di Đà Phật

Tu Viện An Lạc, California, Mùa Vu Lan Báo Hiếu PL. 2568, DL.2024
Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Kính đề)

***



CỐ QUÊN

 PT. Minh Đạo kính cảm hoạ bài CỐ QUÊN
của Hoà Thượng Thích Đồng Bổn 


Sống giữa dương trần hãy cố quên
Xua dần khổ luỵ vốn chênh vênh
Tình trông cõi thế dài đường nghĩa
Dạ đối nhân gian khác thác ghềnh…
Nhớ nhớ ngày thêm càng rộn rộn
Tu tu phước lại chẳng bồng bềnh
Qui nguồn thấm đạo ta hoài ngẫm
Xả bỏ nong cầu trí nhẹ tênh…


SG, 11/08/2024
PT. Minh Đạo


***

CỐ NHỚ   

Kính họa bài: “Cố Quên” của HT. Thích Đồng Bổn,
Cầu Phật gia hộ cho HT pháp thể thường an, đạo thọ miên trường


Cố nhớ mà lại chẳng nhớ nhiều
Lục dục thất tình ám tàn xiêu
Tuổi già chấp mắc chồng năm tháng
Vọng động tâm can lại mỹ miều!  ( tốt đẹp )
 
Trẻ người bây giờ cũng khác đâu 
Bộn bề sinh hoạt lắm mong cầu
Lợi danh ăn hưởng và luyến ái
Rộn ràng tâm trí nhớ có lâu?!...
 
Phải nên ôn cố mà canh tân
Nhớ những điều hay để ân cần
Thấy người hướng Đạo sống an ổn
Ta hành thiện, lợi cùng tha nhân
 
Nhớ lời Phật dạy bản tâm mình
Sáng ngời thanh tịnh đồng chúng sinh
Buông dần đắm mê và hoang tưởng
Sống đời ý thức càng hữu tình
 
Nhớ những sai sót thời gian qua
Lên Chùa lễ Phật thấy an hoà
Lời Thầy khai thị về Chánh Đạo
Tâm hồn cởi mở trí sáng ra
 
Những gì mang vác nặng cuộc đời
Thăng trầm vinh nhục chừ là lơi
Nhớ rằng đoạn trừ là giải thoát 
Nhẹ như mây trời bay thảnh thơi!
 
Nhớ là mình còn được phước duyên
Thần Dược chửa bệnh chính Đạo Huyền
Tiêu trừ hắc ám trong tâm trí
Hiện thời tỉnh táo nhận Bản Nguyên
 
Nhớ ra ngày tháng mãi chất chồng
Bỏ rời Chánh Pháp thật cuồng ngông
Tiêu hoang tuổi đời theo huyễn cảnh
Chừ quay về bản sắc Trời Hồng!  ( Trời Không )
 
Luôn nhớ bản Ngã là gông cùm
Nhị Chấp, Tứ Tướng chớ lùm xum
Thân tâm vén dọn càng thông thoáng
Chánh niệm khôi phục mạnh như Hùm!
Quảng An Houston, Tx USA





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2012(Xem: 14885)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17817)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24291)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 12816)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 13889)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 13454)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 17489)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19328)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 23624)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12233)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình