Phát tâm “không phân biệt” (thơ)

02/08/202417:20(Xem: 9327)
Phát tâm “không phân biệt” (thơ)
phat thanh dao-10




Phát tâm “không phân biệt”.


Kính bạch Thầy, nhờ không phân biệt tông phái nào mà con có được những bài pháp thoại của Tịnh Độ, Đại thừa, Thiền Tông, Mật Tông tông để rồi nhận thấy mình quá hạnh phúc khi nhìn thấy những bậc hiền trí, đầy đạo đức quanh ta. Kính dâng Thầy bài thơ này.



Trước Chánh điện,

nguyên đời đời giữ tâm không phân biệt ! 

Không mừng vì tiếng khen, không giận vì tiếng chê 

Thời gian lâu xa bao lâu, miễn sớm biết chốn về 

Không hoàn tất kiếp này 

thì nguyện kiếp sau tiếp nối !



Sẽ im lặng tiến bước, dù đôi khi bị chi phối !

Nhưng may thay, trong cõi bụi trần…

 vẫn còn có ánh mắt nồng 

Mỉm cười tự nhủ : 

Hạnh nghiệp đã chuyển hoá dần, nên ai đó cảm thông 

Thì ra tâm thức, hoàn cảnh sống là động lực chính! 



Trước chánh điện khấn thầm  

“sự trung thực và cần cù nằm trong bản tính!”

Những phẩm hạnh tốt 

cố gắng trau dồi để tạo nhân duyên 

Nếu được làm người kiếp nào 

hết sức tu tập tinh chuyên 

Không để ảo giác về bản ngã luôn điều khiển !



Đặc biệt nguyện đừng vướng vào quan niệm tà kiến! 

Cho rằng thiện, ác đúng sai đều như nhau, 

Phải nhìn ra được 

căn cơ chúng sinh trình độ thấp, cao 

Không khởi tâm phán xét, 

mà chỉ thông cảm thấu hiểu ! 

Khi tâm không phân biệt, sẽ 

không  đoán mò hay chế diễu ! 

Mời xem lời thiền sư (1) 

“Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt.”



Huệ Hương 



****************


(1) Trích đoạn trong Mặt hồ Tĩnh lặng của Thiền Sư Ajahn Chah 

Tỳ kheo Khánh-Hỷ chuyển dịch: “Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt. Thấy mọi người như nhau, không tốt cũng không xấu, không thông minh cũng không ngu dốt.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2014(Xem: 22674)
Con quỳ dưới ánh đạo vàng Vu lan tình mẹ đậm đà thương yêu Li hương mấy nẽo sơn khê Nhớ da diết nhớ lối về quê xưa…
03/08/2014(Xem: 17149)
Tôi có một mảnh vườn nho nhỏ Xuân về hoa tím lại đơm bông Năm ngoái sang mùa, trời rét cóng Cỏ vàng, hoa úa suốt mùa Đông Vạt cỏ xanh mềm lác đác hoa Màu hoa tim tím chẳng kiêu sa Sao tôi cứ ngỡ hoa là Mẹ Gần mãi bên tôi chẳng nhạt nhòa
03/08/2014(Xem: 16461)
Nghe hắt hiu con gió Đưa qua bờ chiều nghiêng Ta hắt hiu nỗi nhớ Mang mang về trăm miền. Vàng hanh bóng nắng qua thềm Đời trôi viễn xứ cánh chim giang hồ.
03/08/2014(Xem: 19690)
Sẽ có một ngày mẹ cách xa Kiếm tìm mòn mỏi cũng không ra Sẽ không còn được gần bên mẹ Sinh tử nhịp cầu mẹ phải qua
01/08/2014(Xem: 23399)
Trùng trùng muôn sự vật Như chớp loé sương rơi Vỡ tan tành bọt nước Mong manh huyễn mộng đời
01/08/2014(Xem: 17323)
Hoa trắng tuy buồn nhưng rất xinh Loài hoa ẩn chứa bao ân tình Cài lên tưởng niệm công ơn mẹ Dưỡng dục sanh thành được hiển vinh
01/08/2014(Xem: 21625)
Tôi sinh ra đôi mắt chẳng bình thường Mỗi sáng sớm mặt trời mới tinh sương Người người mở mắt nhìn được ánh dương Riêng mình tôi nước mắt ướt lệ nhòa. Khóc cả tiếng đôi mắt mới hé mở Càng muốn mở nước mắt càng ứa nhòa Đau buốt lắm nhưng không muốn mù lòa Mở được mắt Mẹ mừng cũng muốn khóc. Tôi cảm nhận tình thương khi Mẹ khóc Mẹ muốn thay nỗi đau, tình mẫu tử Muốn cho con mắt sáng mãi không từ
31/07/2014(Xem: 21033)
An Cư Kiết Đông đã qua, Nhưng lời thuyết pháp đậm đà vẫn vương Thích Ca tái thế tình thương Thầy về giảng Pháp con nương nơi Thầy
31/07/2014(Xem: 19377)
Cuộc đời Ôn như loài sen vô nhiễm Thích Minh Tâm hạnh nguyện được Viên Dung Đã trồng sen trên tuyết khắp các vùng Từ Âu, Úc, Mỹ châu đều góp mặt
31/07/2014(Xem: 16064)
Ngài là một vị thiền sư Kiêm luôn học giả đã từ lâu nay Giỏi về chữ Phạn lắm thay. Khi còn niên thiếu thường hay đăng đàn Trổ tài thuyết giảng giỏi giang Cho đồng môn khắp đạo tràng cùng nghe.