Phát tâm “không phân biệt” (thơ)

02/08/202417:20(Xem: 9500)
Phát tâm “không phân biệt” (thơ)
phat thanh dao-10




Phát tâm “không phân biệt”.


Kính bạch Thầy, nhờ không phân biệt tông phái nào mà con có được những bài pháp thoại của Tịnh Độ, Đại thừa, Thiền Tông, Mật Tông tông để rồi nhận thấy mình quá hạnh phúc khi nhìn thấy những bậc hiền trí, đầy đạo đức quanh ta. Kính dâng Thầy bài thơ này.



Trước Chánh điện,

nguyên đời đời giữ tâm không phân biệt ! 

Không mừng vì tiếng khen, không giận vì tiếng chê 

Thời gian lâu xa bao lâu, miễn sớm biết chốn về 

Không hoàn tất kiếp này 

thì nguyện kiếp sau tiếp nối !



Sẽ im lặng tiến bước, dù đôi khi bị chi phối !

Nhưng may thay, trong cõi bụi trần…

 vẫn còn có ánh mắt nồng 

Mỉm cười tự nhủ : 

Hạnh nghiệp đã chuyển hoá dần, nên ai đó cảm thông 

Thì ra tâm thức, hoàn cảnh sống là động lực chính! 



Trước chánh điện khấn thầm  

“sự trung thực và cần cù nằm trong bản tính!”

Những phẩm hạnh tốt 

cố gắng trau dồi để tạo nhân duyên 

Nếu được làm người kiếp nào 

hết sức tu tập tinh chuyên 

Không để ảo giác về bản ngã luôn điều khiển !



Đặc biệt nguyện đừng vướng vào quan niệm tà kiến! 

Cho rằng thiện, ác đúng sai đều như nhau, 

Phải nhìn ra được 

căn cơ chúng sinh trình độ thấp, cao 

Không khởi tâm phán xét, 

mà chỉ thông cảm thấu hiểu ! 

Khi tâm không phân biệt, sẽ 

không  đoán mò hay chế diễu ! 

Mời xem lời thiền sư (1) 

“Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt.”



Huệ Hương 



****************


(1) Trích đoạn trong Mặt hồ Tĩnh lặng của Thiền Sư Ajahn Chah 

Tỳ kheo Khánh-Hỷ chuyển dịch: “Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt. Thấy mọi người như nhau, không tốt cũng không xấu, không thông minh cũng không ngu dốt.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/01/2019(Xem: 15153)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương Kiên trì, nghị lực, hiền lương Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
24/12/2018(Xem: 18915)
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel: “Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc” Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà. Sao những ngày Vía Phật Thích Ca Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
24/12/2018(Xem: 10997)
Giấu mình trong chéo áo Ta đi ngang qua đời Mộ, triêu ngày hai bữa Dặm gió ngàn đầy vơi.
24/12/2018(Xem: 11652)
Ánh sáng từ bi phút nhiệm mầu Sáng soi tâm nguyện dứt lo âu Tham sân gột rữa trong ba cõi Hạnh phúc trong ta khởi bước đầu
23/12/2018(Xem: 17652)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 15430)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.
21/12/2018(Xem: 17599)
TÂM BỆNH Bệnh từ tâm địa tâm can Tâm gian tâm độc, tâm tham tâm tà Tâm sân tâm hiểm tâm già Tâm si buông bỏ, sáng lòa tâm nhiên!
20/12/2018(Xem: 10725)
Hiền hiện sao trời cuối nẽo xa Vầng trăng mồng tám vẫn đương ngà Bên dòng sông tịnh nghe sương rụng Từng sát na dồn dưới sát na.
19/12/2018(Xem: 16479)
Sơn tăng ẩn núi tu hành, Thị phi ngủ trượt, chẳng dành hơn thua. Tròn thế kỷ lẻ bao mùa, Tấm cà sa trọn, muối dưa thanh bần.
14/12/2018(Xem: 10303)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!