Khúc Nôi Tình Nhà (thơ)

21/06/202418:33(Xem: 9057)
Khúc Nôi Tình Nhà (thơ)



Vietnam


KHÚC NÔI TÌNH NHÀ

Cuối xuân, Phật Việt gặp “tai bay”
Quay quắt lòng buông tiếng thở dài
Cám cảnh tình nhà đau nỗi đạo
Xót xa quê mẹ lệ bi ai.

Thương quá Việt Nam đất nước tôi
Bốn nghìn năm văn hiến tinh khôi
Thiêng liêng Phật Giáo hồn dân tộc
Hai thế kỷ hơn rạng giống nòi.


Đạo-Đời son sắt chẳng rời nhau
Gốc rễ Lạc Hồng vẹn trước sau
Gìn giữ núi sông bờ cõi Việt
Thăng trầm chung bước vượt ba đào.

Bất ngờ “vạ gió” bão truyền thông
Ồ ạt bẫy giăng chốn cửa Không
Ru ngủ dân lành gây ảo giác
Thực hư hư thực rối bòng bong!

Dù rằng nhân hoạ cứ lăm lăm
Thinh lặng Tăng đoàn vẹn cõi tâm
Mặc kệ gió mưa mù mịt trút
Thiền môn vằng vặc ánh trăng rằm!

Đang mùa kiết hạ Tăng an cư
Thúc liễm thân tâm soi bóng Từ
Vững chãi bước qua thời pháp nạn
Giúp người mê muội sáng tâm tư.

Chuẩn bị sang năm Vesak về
Ô kìa! Phật đản khắp sơn khê
Quê hương-Đạo pháp ngời trang sử
Truyền thống Tổ tiên mối Đạo-Đời.

Đất khách chiều nay thở cái khì!
Này hoa hỷ xả, trái từ bi…
Nguyện người con Phật tâm kiên cố
Nguyện kẻ lạc lầm thấy lối đi.

San Jose, 19/6/2024
Tâm Chơn





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 25397)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 14018)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14378)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14837)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18337)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20181)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24835)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12752)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 23310)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 15690)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.