Quá khó một đề văn (thơ)

12/06/202408:45(Xem: 6222)
Quá khó một đề văn (thơ)


viet thu

QUÁ KHÓ MỘT ĐỀ VĂN

 

Hôm nay ngay giờ luận văn

Đề tài cô viết trên bảng

Tả chân dung kể tình thương

Người cha em thường yêu kính.

 

Bạn học an vui tươi tỉnh

Riêng con cắn bút đắn đo

Từ nhỏ chỉ sống với mẹ

Ôi quá khó một đề văn.

 

Bao lần con khóc tủi thân

Nép mình sau cây phượng vĩ

Ai cũng được cha đưa đón

Còn con cô lẻ đi về.

 

Mẹ kể cha bỏ nhà đi

Trước khi con khóc chào đời

Âm thầm một lời không nói

Bàng hoàng lệ mẹ ướt mi.

 

Mẹ thay cha nuôi con lớn

Dạy con hiếu đạo làm người

Khuyên bảo chớ nên giận cha

Hình hài nhờ người mới có.

 

Dù cha phụ bạc phũ phàng

Nỡ quên tình nghĩa phu thê

Mẹ vẫn sắt son chung thủy

Thương con trông đợi chồng về.

 

Nhiều đêm giật mình thức giấc

Bóng mẹ xiêu xiêu trên vách

Con biết mẹ đang nhớ cha

Tình yêu xôn xao trong dạ.
 

Cuối cùng con cũng viết xong

Nói lên nỗi niềm ước mong

Bài văn vỏn vẹn sáu chữ

Thiết tha trùng phùng cùng cha.

 

Trí Lạc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/07/2011(Xem: 12926)
Khi lòng an định, Xuân về xanh non, Tâm thiền tỉnh thức, Buông nhịp sống mòn.
14/07/2011(Xem: 24451)
Kính dâng Hương Linh Ba Phạm Văn Tỵ, Pháp danh CHÁNH ĐỨC TÂM Sinh năm 1929 Kỷ Tỵ, Mất ngày 17 tháng 11 năm 2013 Nhằm ngày Rằm Tháng Mười năm Quý Tỵ Hưởng Thọ 85 Tuổi (1929-2013)
11/07/2011(Xem: 11709)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 13742)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 15307)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66884)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 14054)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17668)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.