Đề Thiền Duyệt thất (thơ)

02/06/202406:53(Xem: 5603)
Đề Thiền Duyệt thất (thơ)
thien duyet that

Đề Thiền Duyệt thất


Thơ của Sư Ông Nhất Hạnh


Gối nhẹ mây đầu núi
nghe gió thoảng hương trà
thiền duyệt tâm bất động
rừng cây dâng hương hoa
một sáng ta thức dậy
sương lam phủ mái nhà
hồn nhiên cười tiễn biệt
chim chóc vang lời ca
đời đi về muôn lối
quan san mộng hải hà
chút lửa hồng bếp cũ
ấm áp bóng chiều sa
đời vô thường vô ngã
người khẩu Phật tâm xà
niềm tin còn gửi gắm
ta vui lòng đi xa
thế sự như đại mộng
quên tuế nguyệt ta đà
tan biến dòng sinh tử:
duy còn Ngươi với Ta.


Thiền Duyệt Thất là thảo am của thầy Thanh Từ xây cất trên đất Phương Bối Am cách nhà Thượng không xa. Tháng 9 năm 1961, trước khi đi xa, Thầy đã để lại bài thơ này tại Thiền Duyệt Thất cho thầy Thanh Từ. Theo Nẻo về của Ý, tên Thiền Duyệt Thất là tên Thầy đề nghị đặt cho thảo am nơi thầy Thanh Từ tọa thiền và thầy Thanh Từ rất ưa tên ấy.





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2016(Xem: 12011)
Nhớ Thầy - HT Thích Đức Niệm
20/09/2016(Xem: 13073)
Múa may nghĩ cũng quay cuồng Sáu mươi năm trọn vở tuồng trong ta Anh Nhi (Hạnh) từ lúc sanh ra Hồn nhiên trong trắng thi ca với đời
17/09/2016(Xem: 12552)
Hồi xưa trong cánh rừng bên - Họa mi làm tổ ở trên cây đào- Hàng ngày chim hót ngọt ngào - Véo von ca tụng trăng sao đất trời
16/09/2016(Xem: 12409)
Kính dâng Thầy Nguyên Tạng trên đường hoằng pháp HK Vượt trùng dương Thầy hoằng dương Mỹ Quốc Mang pháp lành truyền bá chúng hữu duyên Mình một mình đi suốt cuộc hành trình Không quản ngại dù xa xăm vạn lý.
15/09/2016(Xem: 12341)
Dạt dào, vằng vặc, bao la, Mênh mông, bát ngát đó là Mẹ tôi! , Vầng trăng vằng vặc muôn đời, Dạt dào hơi ấm truyền lời bảo ban
13/09/2016(Xem: 18841)
Tứ sắc đêm ngày tới tới lui Miệt mài năm tháng mãi hên xui Con thơ nhỏ dại chờ trông mẹ Chồng đứng lặng người bóng chiếu soi
12/09/2016(Xem: 12215)
Con đường Mẹ chỉ con đi - Không êm nhụng lụa, không đầy cao sang- Tìm sao khó thấy bạc vàng- Chức danh quyền lực lại càng khói sương
12/09/2016(Xem: 14353)
Sanh tử tử sanh chẳng chút ngừng Tiếp diễn muôn đời mãi không ngưng Nhìn dòng nước chảy luôn bất tận Cùng gió mây trời bổng nhẹ tưng
12/09/2016(Xem: 12589)
Nắng mưa là chuyện bình thường Tu hành là chuyện của người quán sâu Nương theo hơi thở dài lâu Vào ra nhẹ thoát khổ sầu biến tan
11/09/2016(Xem: 11468)
Nơi vùng tịnh xá Kỳ Hoàn Gió trời nhẹ thổi, mây ngàn êm trôi Gốc cây cổ thụ trên đồi Sa Môn bốn vị cùng ngồi chuyện chơi Hỏi điều chi sướng tuyệt vời? Điều chi hạnh phúc theo người trần gian?