Nhớ mong (thơ)

31/05/202410:39(Xem: 5229)
Nhớ mong (thơ)

 

hoasen1



Nhớ Mong

 

Tôi là người lưu vong

Từ thuở còn thanh xuân

Mang mối sầu viễn xứ

Lòng muôn nỗi nhớ mong.

 

Nhớ phố phường thân yêu

Cùng bóng dáng yêu kiều

Tà áo bay trong gió

Như cánh bướm mỹ miều.

 

Nhớ bạn học trường xưa

Thầy cô truyền trí thức

Đào tạo những nhân tài

Cho thế hệ tương lai.

 

Nhớ tình thâm bỏ lại

Ký ức thời non dại

Mẹ hiền sớm lìa trần

Nên cả đời ngơ ngẩn.

 

Nhớ hoài tháng Tư đen

Máu thấm đỏ cố hương

Người lạc người than khóc

Ôi tang tóc thê lương.

 

Thương dân tộc điêu linh

Thương vầng khăn tang trắng

Thuong kiếp người mưa nắng

Bao giờ thấy bình minh.

 

Mong non sông an lành

Thôi hết cuộc tranh giành

Tham ô với áp bức

Bạo quyền vỡ tan tành.

 

Mong được sống tới ngày

Thấy đất nước đổi thay

Ra đi trong thanh thản

Nhẹ nhàng và vô ưu.

 

Trí Lạc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 18297)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 19986)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18213)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 16192)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca