Đường quê (thơ)

18/05/202406:35(Xem: 6180)
Đường quê (thơ)
con duong

Đường quê



đường quê đi mãi về vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn:

hương lúa mùa thu, theo gió quyện

mang về sầu muộn khóc cô thôn.

gió mưa gội rửa lòng hoa gạo

trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.

rơi rơi theo gió, buồn cô quạnh

hoa rụng âm thầm, hoa cô đơn…

đâu xa tiếng gọi trời xa vắng

một chuyến đò qua ngập lá vàng

dân quê đâu khúc thanh bình cũ

ut ức ngàn câu gợi khốc tàn;

nhà lá phất phơ xiêu cột đổ

một mùa trăng loạn, mấy cô đơn?

rưng rưng liếp gió mang trời lạnh

khói lửa nghìn thu khóc bạo tàn

pht phơ lau sậy đồng hoang vắng

kiếp số thơ ngây, phận tủi hờn

ai thấy đời tươi trên lá thắm

vườn cau xanh ngắt mộng quê hương?

hỡi ơi! bao kẻ còn luân lạc

chưa trở về nghe tiếng gọi đàn:

say trong ảo mộng phù hoa mãi

nức nở phiếm đời rơi tiếng than!

đường quê đi mãi trong vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn

mùa lúa năm nay đầy hứa hẹn

nước xanh nhuần thấm hạt muôn phương

rau khoai xanh tốt trên nương cũ

cờ bắp phất phơ tận cuối làng

cô gái đồng quê về lối xóm

tươi cười gánh cả một hoàng hôn

tình yêu non nước về trên lá

nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

mi một mùa xuân lại nhả hương!

Đây cũng là một bài làm vào khoảng 1950 – 1951. Theo tác giả, bài thơ này nằm trong tập Đường quê gồm cả thảy tám truyện ngắn chép tay. Tập truyện này Thầy trao cho một văn hữu ở Sài Gòn để xuất bản, ông ta đã làm mất.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2014(Xem: 18165)
Sống ẩn dật cuộc đời thong dong quá Không thị phi danh lợi cũng rời xa Tránh lo toan tính toán khỏi phiền hà Chuyện thế sự để ngoài tai không động
20/06/2014(Xem: 16163)
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng, Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
16/06/2014(Xem: 48361)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 14221)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 15165)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 14391)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.
14/06/2014(Xem: 19172)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
13/06/2014(Xem: 28725)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
10/06/2014(Xem: 14685)
Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn Với người mù chỉ có thấy một màu nâu Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca
09/06/2014(Xem: 17551)
Thực ra, khổ chỉ xuất phát khi tâm ta vướng mắc vào đối tượng, hay là có ý niệm muốn loại trừ đối tượng đó. Còn ngược lại, khi ta tiếp xúc với mọi hoàn cảnh, nhưng chỉ ghi nhận đơn thuần thôi, mà không khởi tâm muốn chiếm hữu hay là loại trừ, thì khổ đau sẽ không có cơ sở để sinh khởi.