Đường quê (thơ)

18/05/202406:35(Xem: 6191)
Đường quê (thơ)
con duong

Đường quê



đường quê đi mãi về vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn:

hương lúa mùa thu, theo gió quyện

mang về sầu muộn khóc cô thôn.

gió mưa gội rửa lòng hoa gạo

trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.

rơi rơi theo gió, buồn cô quạnh

hoa rụng âm thầm, hoa cô đơn…

đâu xa tiếng gọi trời xa vắng

một chuyến đò qua ngập lá vàng

dân quê đâu khúc thanh bình cũ

ut ức ngàn câu gợi khốc tàn;

nhà lá phất phơ xiêu cột đổ

một mùa trăng loạn, mấy cô đơn?

rưng rưng liếp gió mang trời lạnh

khói lửa nghìn thu khóc bạo tàn

pht phơ lau sậy đồng hoang vắng

kiếp số thơ ngây, phận tủi hờn

ai thấy đời tươi trên lá thắm

vườn cau xanh ngắt mộng quê hương?

hỡi ơi! bao kẻ còn luân lạc

chưa trở về nghe tiếng gọi đàn:

say trong ảo mộng phù hoa mãi

nức nở phiếm đời rơi tiếng than!

đường quê đi mãi trong vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn

mùa lúa năm nay đầy hứa hẹn

nước xanh nhuần thấm hạt muôn phương

rau khoai xanh tốt trên nương cũ

cờ bắp phất phơ tận cuối làng

cô gái đồng quê về lối xóm

tươi cười gánh cả một hoàng hôn

tình yêu non nước về trên lá

nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

mi một mùa xuân lại nhả hương!

Đây cũng là một bài làm vào khoảng 1950 – 1951. Theo tác giả, bài thơ này nằm trong tập Đường quê gồm cả thảy tám truyện ngắn chép tay. Tập truyện này Thầy trao cho một văn hữu ở Sài Gòn để xuất bản, ông ta đã làm mất.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/08/2014(Xem: 18053)
Quê làng tôi đồng chua nước mặn, Đầy cỏ cây tươi mát bốn mùa, Ruộng vườn bát ngát bao la, Suối reo, chim hót, thi đua họa cùng.
26/08/2014(Xem: 14687)
Kiếm ăn đứng giữa chợ đời, Tháng ngày cướp mất một thời ấu thơ. Phận con côi cúc bơ vơ, Ngày kia con được nương nhờ Sư Cô.
25/08/2014(Xem: 15345)
Lăng Già trăng tỏ ngoài hiên Sáng soi Công án bên thềm Chân Như Niết ban hiển lộ vô dư Thiền Hương thơm ngát vần thơ nhiệm mầu (1) Dòng sông tịnh thủy dạt dào Từ bi chất liệu thấm vào nguyên sinh (2)
23/08/2014(Xem: 16479)
Cha là bóng mát rừng cây, Là cây cổ thụ để con nương nhờ. Nhớ khi xưa con dại khờ, Tham chơi bướng bỉnh não buồn lòng cha, Cha thương cha chẳng rầy la, Ân cần dạy bảo những lời sau đây: “Thông minh, lanh quá khổ đời, Giả ngu, giả dại mới là người khôn”.
22/08/2014(Xem: 21708)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
20/08/2014(Xem: 29042)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
18/08/2014(Xem: 20839)
Nhìn mùa Thu lại sang Lòng con trẻ bàng hoàng Chạnh lòng con nhớ mẹ Trong dịp mùa Vu lan. Ngày con còn thơ ấu Cô giáo dạy đánh vần Mờ a ma sắc má Làm con nhớ song thân.
16/08/2014(Xem: 13921)
Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (Chấp Thủ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta *:) happy.
12/08/2014(Xem: 16206)
Nhớ ngày xưa trước chùa ngơ ngác, Hồi hộp lòng chẳng dám bước vào. Hỏi có ngày được phần viên giác, Hay suốt đời như thuở hôm nao!
12/08/2014(Xem: 13442)
Thầy Vắng bóng Chốn Già Lam Giỗ Mười năm Thoáng qua mau Nhanh như thoi đưa Ơn Như Cha Một cây cổ thụ Che mát chúng con Giáo huấn từ phút đầu Nhớ